ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 648: Thai giáo 8

Đến lúc ăn cơm, tâm tình của Tiểu Bảo có chút sa sút, nhóc thở dài:

"Chúng ta nhiều người náo nhiệt, Bảo Sinh chỉ có một mình, ngồi xe lửa lâu như vậy, cô đơn biết bao nhiêu."

Đại Bảo:

"Em ấy ở đây, làm sao mà cô đơn được?"

Cậu nhóc nhìn thoáng qua bụng của Khương Lâm.

Đại Bảo từng cố ý tìm người tư vấn, đã biết trong bụng của mẹ chính là Bảo Sinh, cũng không phải ngồi xe lửa gì cả, nhưng cậu nhóc vẫn như cũ không biết bố bỏ vào như thế nào mà thôi, cũng không ai dám tỉ mỉ tỉ mỉ nói cho cậu nhóc biết.

Tiểu Bảo tuy rằng nhìn thấy bụng Khương Lâm rất lớn, nhưng vẫn tin tưởng chỉ là do bụng to, Bảo Sinh vẫn phải đi tàu hỏa đến, đến lúc đó đến bệnh viện ôm về là được.

Về phần vì sao bụng lớn, vì sao lại có thai động, nhóc đều lý giải là do thần tiên tàu hỏa làm, không cần giải thích, giống như Tôn Ngộ Không vì sao có thể từ trong tảng đá mà nhảy ra ngoài.

Tiểu Bảo:

"Bà nội, người mau may cho Bảo Sinh một con búp bê đi, đến lúc đó nó sẽ làm bạn với em ấy."

Diêm Nhuận Chi:

"Được thôi, có muốn may cho hai đứa luôn hay không?"

Đại Bảo:

"Con không cần. Con có em gái rồi!"

Tiểu Bảo:

"Bà nội, người may thêm vài cái cho em gái đi, để cho em ấy mặc váy hoa."

Đại Bảo:

"Người mặc váy chỉ có thể là Na Tra."

Tiểu Bảo: "Trái tim em rất mệt, không muốn nói chuyện với anh," rồi liếc mắt nhìn anh.

Văn Sinh:

"Na Tra lúc đầu là cởi truồng. Thời điểm mặc váy không phải nam cũng không phải là nữ."

Lúc này đây không chỉ có Khương Lâm, ngay cả Trình Uẩn Chi cũng cười đến phun canh, chỉ có Trình Như Sơn miễn cưỡng nghiêm mặt, cầm khăn tay lau ngực cho Khương Lâm, cô làm đổ một ngụm canh lên trên ngực của mình.

Trình Như Sơn:

"Lúc ăn cơm không được nói cười."

Tiểu Bảo đâm đầu vào trong ngực Văn Sinh:

"Văn Sinh, em là người già si ngốc rồi sao?"

Đại Bảo cười xấu xa liếc nhóc một cái:

"Là em mất trí nhớ, bọn anh đã nói rất nhiều lần rồi."

Tiểu Bảo tiếp tục tiến lại gần, dán vào bụng Khương Lâm, nhỏ giọng thì thầm.

Khương Lâm mơ hồ nghe thấy:

"Bảo Sinh à, Bảo Sinh ngoan của anh, em nhất định là em gái nhỏ, có đúng không? Anh trai sẽ đối xử thật tốt với em, nếu như em là em trai nhỏ, Đại Bảo sẽ bắt nạt em đó!"

Khương Lâm: "..."

Người già chân chính không bị si ngốc Diêm Nhuận Chi: "..."

Khương Lâm cười đến ôm bụng:

"Không được, tôi không thể cười. Cười đến mức đánh thức bảo bảo, ở trong bụng đánh quyền rồi đây nè."

Tiểu Bảo:

"Đông Sinh sao lại càng ngày càng nghiêm túc vậy hả? Có phải vì áp lực phải nuôi quá nhiều con nhỏ, nuôi gia đình quá lớn hay không? Bác Địch nói con nhiều, không nuôi nổi, áp lực lớn, cho nên cần phải tạo kế hoạch hóa gia đình."

Đại Bảo:

"Con có thể nuôi em gái."

Văn Sinh:

"Con sẽ nuôi mẹ. Bà nội, người không cần tích cóp tiền, đều mua đồ ăn ngon cho mẹ ăn đi."

Đại Bảo vội vàng ăn xong hai miếng sau đó đặt đũa xuống rồi rời đi.

Diêm Nhuận Chi:

"Đại Bảo, làm gì đó, mới ăn một chút xíu như vậy."

Đại Bảo:

"Con muốn viết chuyện xưa cho xong, ngày mai đi gửi bài, có thể nhận được tiền nhuận bút sớm một chút."

Khương Lâm ôm bụng, vật nhỏ có lẽ cũng rất vui vẻ, đang hoạt động sôi nổi đây nè.

Buổi tối hai anh em không đi tìm tổ ve sầu, Tiểu Bảo kéo Diêm Nhuận Chi may búp

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip