Chương 650: Sinh con 2
Ngày hôm sau, khi trời còn chưa sáng, Trình Như Sơn đã thức dậy rồi, khi anh chuẩn bị rời đi, Khương Lâm cũng thức dậy. Cô cười với anh:
"Anh Sơn, chào em bé một tiếng đi nào"
Trình Như Sơn cúi người hôn lên bụng cô, chỉ thấy da bụng cô bị đẩy lên một mảnh, anh sửng sốt, đưa tay sờ vào túi trống nhỏ, không biết là nắm tay hay là bàn chân nhỏ. Anh lại hôn lên túi trống nhỏ:
"Mẹ có kỳ thi, bố phải đi công tác, con không được nghịch ngợm đâu đấy nhé."
Anh đứng dậy, hôn tạm biệt Khương Lâm:
"Anh sẽ mau chóng đi về sớm."
"Không cần vội đâu, thi chỉ có hai ngày thôi, nhanh lắm."
Sau khi Trình Như Sơn rời đi, Khương Lâm nằm một lúc, nhưng cô ấy không thể ngủ được vì thai nhi cử động quá nhiều. Một lúc sau không biết là đang đấm hay bị làm sao, bụng cô run hết cả lên, cô sờ nắn xoa dịu đứa bé và hát những bài hát thiếu nhi cho nó nghe.
Sau khi chơi đùa với em bé, Khương Lâm nói:
"Được rồi, mẹ cũng phải dậy đây. Hôm nay là ngày thi, con phải ngoan đấy nhé. Nếu để mẹ con thi trượt thì chúng ta sẽ cùng nhau xấu hổ đó."
Lúc bình minh, mặt trời ló rạng, Khương Lâm liền xuống giường, mặc quần áo. Cô mặc một chiếc váy dành cho bà bầu do Diêm Nhuận Chi may, với những bông hoa màu xanh lá cây trên nền trắng, có bèo ở eo và đường viền rộng dưới đầu gối. Phong cách phóng khoáng và thoải mái khi mặc nó. Hiện tại bàn chân và bắp chân của cô hơi sưng và đôi giày không thể vừa với chân cô như trước đó nữa. Tất cả đều là giày vải rời mới do Diêm Nhuận Chi làm, đế có nhiều lớp còn đàn hồi nữa nên cô không bị đau chân. Diêm Nhuận Chi và Trình Uẩn Chi dậy nấu bữa sáng nhẹ nhàng và bổ dưỡng. Món mì lạnh của Khương Lâm gồm cà chua, dưa chuột bào, táo bào vụn, thêm giấm và đường, rất hợp khẩu vị của cô.
Đại bảo, Tiểu Bảo và Văn Sinh chạy tới rửa tay sạch.
Văn Sinh đã thu dọn cặp sách của mình, anh muốn đưa Khương Lâm đi thi.
Đại bảo, Tiểu bảo còn phải đi học, hai hôm nữa bọn chúng cũng phải thi hết học kỳ rồi, vì vậy không thể đi cùng với Khương Lâm, cho nên đều có chút không vui vẻ lắm.
Tiểu bảo:
"Nếu như là lúc khác thì cũng sẽ xin nghỉ rồi đấy."
Còn thi kết thúc học kỳ thì không thể xin nghỉ được.
Tiểu bảo khịt mũi nhìn Đại Bảo vẻ đắc thắng.
Đại Bảo:
"Bắt đầu từ hôm nay, anh không làm chung với em nữa đâu."
Tiểu Bảo:
"!!! Anh muốn như thế nào hả?"
Đại Bảo:
"Anh muốn đổi bút danh, anh không thể bị em kéo theo cho mệt chết được."
Một số độc giả đã viết cho tạp chí và phản hồi rằng tác giả trẻ tên Lâm Thạch này, đôi khi rất ngây thơ, đôi khi rất ổn định, quá phức tạp. Độc giả của họ vốn là trẻ em, nhưng vì phong cách của người viết khác nhau, có cả độc giả nhỏ và kèm độc giả lớn, nhưng văn phong trước sau khác nhau, cho nên người đọc cũng rất hoang mang.
Đại bảo không muốn hợp tác với em nữa, tự mình viết đi, cố gắng để kiếm được nhiều tiền hơn.
Nhưng Tiểu bảo ỷ lại anh và không chịu rời nhóm, hai anh em lại cãi nhau một hồi.
Trong khi hai đứa trẻ đang tranh cãi, Khương Lâm đi thi, người nhà cũng lo lắng, đi cùng không phải chỉ vì cho yên tâm hay sao, dù gì cũng không thể thi thay cho cô ấy, không thể thay cô ấy buồn bã. Khi Hà Lượng và Biệt Đông
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền