Chương 652: Sinh con 4
"Lâm Lâm, đợi đến kỳ nghỉ đông, chúng ta có thể cùng nhau đi về phía nam rồi? Tằng Hoằng Khiết muốn cô đi cùng mình."
Khương Lâm cười nói:
"Được, chúng ta ngồi tàu hoả đi một mạch luôn. Thế bây giờ tớ không tiễn cậu được nữa, chúc cậu lên đường thuận lợi nhé."
Tằng Hoằng Khiết ôm cô nói:
"Chờ lúc tớ quay lại thì có thể gặp được em bé rồi."
Cô nghiêng người nói gì đó với em bé ở trong bụng, sau đó nói lời chào tạm biệt với Khương Lâm và những người khác.
Hai mươi ngày sau.
Bởi vì còn hơn 20 ngày nữa là đến ngày dự sinh của Khương Lâm rồi, cho nên cả nhà liền ở nhà không đi đâu hết trong kỳ nghỉ hè.
Mấy ngày trước Văn Sinh bận diễn show, mấy ngày nay lại có thể nghỉ ngơi nên đưa Đại bảo và Tiểu bảo đi câu cá. Mấy đứa nhỏ không thể nhàn rỗi, đặc biệt là trong kỳ nghỉ hè, bọn chúng sẽ lại đạp xe đạp đi, cả đám trẻ con chạy ra ngoài cùng chơi suốt ngày, chơi đến điên cuồng luôn.
Nhưng Đại bảo và Tiểu bảo được giáo dục rất là phải phép, không đi đến những nơi nguy hiểm, không làm những việc không thể làm và phải về nhà trước khi trời tối. Chúng cũng lo lắng cho Khương Lâm và em bé, bọn chúng sẽ không chơi quá muộn, lúc nào cũng phải đem những thứ gì đó đi về mới được.
Trời ban ngày nắng nóng như thiêu như đốt, giống như muốn thét ra lửa vậy, chim chóc và các loại động vật nhỏ vì quá nóng mà ngừng kêu gào, núp dưới tán lá phát ra âm thanh yếu ớt. Những bông hoa trong sân không tàn và phong cảnh thật dễ chịu, Văn Sinh cũng đưa Đại bảo và Tiểu bảo tung ra những chiêu trò mới, không phải làm rèm thì cũng là xách một vài xô nước giếng để tạo thành một đám thùng. Nước giếng trong veo mát lạnh, sau đó bổ quả dưa hấu to vỏ xanh đen dính cát, đợi đến khi mát lạnh hết rồi, mới mở nắp thùng, hơi mát lạnh phả ra, ăn vào mới thấy sảng khoái từ đầu đến tới chân. Khương Lâm cũng đặc biệt thích ăn đồ lạnh, thời tiết quá nóng khiến cơ thể bà bầu nóng bừng bừng, cô chỉ ước được ngâm mình trong nước giếng cả ngày thôi.
Tuy nhiên, Diêm Nhuận Chi chỉ cho cô lau bằng khăn tay chứ không cho ngâm vì sợ sẽ tổn hại đến cơ thể cô.
Đã hơn năm giờ chiều, mặt trời vẫn còn trên cao, chiếu rọi xuống rất nóng, mặt đất đều nóng bừng bừng. Khương Lâm đang ngồi lắc lư trên chiếc ghế tựa, trong khi Diêm Nhuận Chi và Vu Thục Nhàn đang trò chuyện và may vá.
Lúc này ba anh em mới quay lại.
"Mẹ ơi, chúng con bắt được cá, mẹ có muốn ăn cá nướng không ạ?"
Tiểu Bảo vội vã chạy vào trước, cậu mang theo vài con cá diếc, cá trắm cỏ, v. v... , Văn Sinh và Đại bảo cũng đã quay lại, bọn chúng mang theo cần câu, xô và sàng.
Đại Bảo:
"Nói là đi câu cá, kết quả vẫn phải xuống sông mò, một con cá cùng chẳng thể câu được."
Ba người Khương Lâm cười vui vẻ thích thú, cứ hỏi xem bọn chúng đã câu cá với bắt cá như thế nào.
Đại Bảo liếc nhìn Tiểu Bảo một cái,
"Đúng thật là mèo con câu cá mà, một lúc thì có con chuồn chuồn đến, lúc sau lại có một con bươm bướm đến."
Tiểu bảo:
"Em không có!"
Văn Sinh:
"Chỉ có chốc chốc đi tiểu một tí, lát sau lại uống nước một tí, lúc thì buồn ngủ, dù gì cũng không ngừng nghỉ, cá cắn câu rồi lại chạy mất mấy lần."
Tiểu Bảo chỉ đành phản bác lại.
Đại bảo: "Tự mình không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền