ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Nữ Thanh Niên Trí Thức Bưu Hãn

Chương 700. Khương viện trưởng 4

Chương 700: Khương viện trưởng 4

Cô mặc một chiếc váy dài màu xanh trang nhã, dưới ánh đèn nổi lên những hoa văn rực rỡ in trên làn da trắng như tuyết, phối hợp thêm tóc dài đen nhánh của cô, trông vô cùng xinh đẹp.

Như vậy, nhờ một lời dạo đầu vui vẻ mà không khí cũng lập tức trở nên nhẹ nhàng sinh động hơn hẳn. Khương Lâm cười cười, ý bảo mọi người cũng không cần quá kích động:

"Vô cùng cảm ơn các vị lãnh đạo, dù bận rộn không có thời gian nhưng vẫn có mặt ở đây để lắng nghe bài diễn văn không mấy xuất sắc này, cũng rất cảm ơn các giáo sư và các bạn đã đến đây lắng nghe."

Cô cười cười rồi lại nói tiếp:

"Lúc đầu tôi nghĩ rằng chỉ có các bạn chuyên ngành kiến trúc, các bạn sinh viên đến tham dự, lo sợ đàn chị mình bị xấu hổ không có ai đến nên đến ủng hộ, không nghĩ lại tới nhiều người như vậy. Sớm biết các vị đến cổ vũ nhiệt tình như này thì tôi đã không cần phải nhờ người thân tới góp đủ số vốn cho đỡ quê rồi."

"Đàn chị, cho em hỏi một chút, sao chị lại sợ không có ai đến vậy ạ?"

Khương Lâm đáp:

"Ồ, đây là do Tiểu Bảo nhà chúng tôi nói đùa như thế ấy mà. Nếu hôm nay không có ai tới cổ vũ thì quả thật tôi lại vô cùng vô cùng quê rồi. Cho nên thật sự cảm ơn mọi người đã đến đây để góp vui nhé!"

"Thì ra rủ chúng ta tới là vì như vậy, hay là Đại Bảo Tiểu Bảo với Bảo Sinh lên góp vui luôn đi hahaha."

"Nghe nói chồng của đàn chị cũng có tới nữa!"

"Ha ha ha, đàn chị sao chị có thể dễ thương như vậy cơ chứ!"

Có một vài bạn trong khoa kiến trúc cũng bắt đầu mở miệng trêu chọc cô.

"Tôi ở Tỉnh Đại của chúng ta học vất vả bảy năm, mãi đến bây giờ mới có cơ hội xuất hiện trước mặt mọi người nên cũng không thể để con mình tranh nổi bật với mình được. Đặc biệt là bé Bảo Sinh nhà tôi, thời điểm lúc làm khảo sát, con bé đã nhất quyết đòi xây công viên giải trí cho các bé nhỏ, nếu mà để con bé đi lên đây nói tôi cũng không đảm bảo con bé sẽ đòi tới cái gì nữa đâu"

"Ha ha." Cả hội trường rộ lên tràng cười sảng khoái.

Sau khi kết thúc lời mở đầu xong xuôi, Khương Lâm lại bắt đầu buổi diễn thuyết của mình:

"Ngày đó gia đình Đại Bảo đang đi trên đường, nhìn thấy một cụ già đi xe đạp bị té trên mặt đất, cậu bé chạy lại chỗ ông cụ rồi dìu ông ấy đứng lên, Đại Bảo cảm thấy vô cùng kì lạ, ông cụ cũng không phải trẻ con, đang đi yên lành vậy sao lại tự nhiên ngã? Chưa nói đó là đường mới xây bằng xi măng được san bằng phẳng rồi. Sau cậu bé mới phát hiện đường gần đó cứ cách ba đến sáu cm thì sẽ cao thấp bất thường, nhìn thì có vẻ mặt đường rất bằng phẳng nhưng thật ra lại rất nguy hiểm nếu không để ý, điều đó rất nguy hiểm cho mọi khi tham gia giao thông."

"Chúng ta học khoa kiến trúc để thiết kế công trình, làm công trình kiến trúc cho mọi người, mục tiêu hàng đầu không phải là theo đuổi những thiết kế lưu danh sử sách để bản thân được nổi bật, mà mục đích là phù hợp với mọi người, xây dựng để phục vụ mọi người, lấy người làm trọng. Không sợ không được như Tử Cấm Thành vì cho dù nó còn tồn tại đến bây giờ thì cũng luôn phải trùng tu lại. Huống chi, xã hội ngày một tiến bộ, kiến trúc ngành sản xuất thay đổi theo từng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip