Chương 702: Khương viện trưởng 6
Đứng liên tiếp hơn 4 giờ, Khương Lâm cũng có mệt mỏi, miệng lưỡi đều khô hết, đến giọng nói cũng khàn.
Diễn thuyết xong Khương Lâm vốn dĩ tưởng là sẽ xuống khán đài, kết quả khán giả vô cùng sôi nổi đặt ra rất nhiều vấn đề, yêu cầu giao lưu cố vấn thêm.
Nguyên bản kế hoạch bốn giờ rưỡi sẽ kết thúc, thậm chí có thể kết thúc sớm hơn, cùng lắm thì buổi diễn thuyết diễn ra lâu lắm thì cũng chỉ kéo dài thêm một tiếng đồng hồ nữa thôi. Không nghĩ đến mọi người không chịu ra về, cả đám bày tỏ thái độ không đã thèm, kéo dài đến tận sáu giờ rưỡi.
Cuối cùng trường học không thể không ra mặt hỗ trợ, tỏ vẻ về sau có cơ hội sẽ mời Khương Lâm đến diễn thuyết thêm nữa.
Các vị giáo sư và lãnh đạo còn nghĩ sẽ ăn cơm cùng với cô chiều nay, ít ra còn có thể cùng nhau bàn bạc thêm một chút vấn đề, đi sâu vào có thể làm hạng mục nào trước.
Trình Như Sơn đứng ra hẹn để lần sau, tỏ thái độ sẽ còn nhiều dịp sắp tới nữa nên cũng không cần phải gấp, vì bọn họ vẫn còn nhiều thời gian cùng nhau học tập. Vì thế nên mọi người cũng tan cuộc.
Sau đó mọi người cũng theo chân nhau chào tạm biệt rồi ra về, Khương Lâm lại cùng đám người Tô Hành Vân và Chương Thiệu Bằng tâm sự với nhau một chút, bọn họ đều giống nhau công tác ở tập đoàn Tỉnh Kiến, đây cũng là tập đoàn tốt nhất ở đây mà bọn họ được phân phối đến công tác.
Điều này làm cho mỗi một người trong chính bọn họ cảm thấy bản thân chiếm một vị trí vô cùng quan trọng trong công cuộc phát triển sắp tới, từng lời nói, việc làm của bọn đều sẽ ảnh hưởng và liên quan tới thành phố sau này.
Trình Như Sơn chủ động nói:
"Chúng ta cùng nhau ăn cơm đi, tôi mời mọi người"
.
Tô Hành Vân được mời mà hạnh phúc dâng trào nói:
"Đội trưởng Trình, anh mời sao chúng tôi dám ăn."
Trình Như Sơn cười cười:
"Tôi với cậu tính ra là bạn học với nhau, mời nhau ăn cơm thôi có cái gì đâu mà không dám!"
.
Tô Hành Vân lập tức nói:
"Đáng lý ra chúng tôi phải là người mời mới hợp lý."
Trình Như Sơn nói:
"Chúng tôi là cả một gia đình, đâu thể nào để mọi người chịu thiệt được."
Đại Bảo đi lại chỗ bọn họ đang nói chuyện, cậu đem đến cho Khương Lâm một ly trà mật ong giúp cô thông nhuận yết hầu, đồng thời làm ấm cổ họng và bớt khan tiếng hơn.
Khương Lâm uống hết nửa ly, cô nhìn Tiểu Bảo và Bảo Sinh nói:
"Đứng trên bục nói lâu như vậy mới biết giảng bài rất là cực khổ, các con mỗi ngày được thầy cô dạy, họ đứng ở trên đó dính bụi phấn rồi đổ đầy mồ hôi, đau hết cổ họng, cho nên các con nhất định phải biết tôn trọng các giáo viên."
Bảo Sinh ở trên lưng Tiểu Bảo ghé vào tai cậu, giọng nói dễ thương:
"Mẹ, tụi con biết rồi ạ, chúng con bình thường đều rất tập trung nghe thầy cô giảng dạy, không tin người có thể đi hỏi họ một chút xem có đúng hay không."
Ngô viện trưởng nhìn Khương Lâm nói:
"Em đem nội dung sửa sang lại cho phong phú một chút, chúng ta cho xuất bản thành sách."
Khương Lâm kinh ngạc nói:
"Giáo sư, sao còn phải viết ra sách ạ?"
Cô không nghĩ tới luận văn tốt nghiệp còn có thể xuất bản thành sách, thời điểm này làm việc đó cũng rất là khó khăn, yêu cầu đưa ra cũng rất cao...
Tầm mắt cô xẹt qua Đại Bảo và Tiểu Bảo, nhưng cũng đem suy nghĩ trong lòng bỏ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền