ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 704: Giám thị

Khương Lâm cắn răng:

"Để tránh cho anh nói tôi nhớ thương anh, nên tôi mới đánh anh, tôi muốn nói rõ ràng cho anh biết, tôi là bởi vì anh tự cho mình là đúng nên mới ra tay! Anh mẹ nó đây là quấy rối đó!"

Cô dừng một chút, ánh mắt kiên định lãnh đạm nhìn thẳng vào hắn ta, không có chút mập mờ và chột dạ nào hết. Mấy năm nay học đại học, cô càng ngày càng tự tin, hiện tại lại làm việc được vài năm, cho dù đối mặt với lãnh đạo lớn cũng không phải căng thẳng khiếp đảm, huống chi là cái loại đàn ông như Biện Hải Đào này.

Vì vậy, kể từ khi tôi trở về nông thôn vào mùa thu năm 1970, tôi và anh đã không còn liên quan gì. Hiện tại chính thức thông báo cho anh, trừ phi là quan hệ công tác, không cần phải chào hỏi tôi, mọi người nhìn thấy nhau thì cứ coi như là người xa lạ đi.

" Biện Hải Đào vừa định nói cái gì đó, lại bị Khương Lâm cắt đứt: "

Biện Hải Đào, ai không có thời điểm tuổi trẻ không hiểu chuyện? Khi đó tôi vẫn còn nhỏ, không hiểu lòng người và chân tình, coi như là giẫm lên phân trâu để nộp học phí. Nhưng tôi đã học được bài học, cũng biết cái gì mới gọi là chân tình thiệt ý. Cũng sẽ vì chuyện chia tay năm đó mà ghi hận cả đời, đối với tôi mà nói, giẫm lên phân trâu học được một bài học, sau đó lại rửa sạch chân, quá khứ cũng đã qua đi.

Khương Lâm rất lạnh nhạt:

"Thật ngại quá, chúng ta không có gì để nói hết."

Cô vừa mới đi hai bước, Biện Hải Đào lại đuổi theo sau cô:

"Lâm Lâm, em như vậy rõ ràng là còn đang hận anh."

Lâm Lâm?

Da đầu của Khương Lâm nổ tung một chút, rồi thấp giọng trách mắng:

"Biện Hải Đào, chú ý cách xưng hô của anh đi. Đừng dát vàng lên mặt của mình."

Biện Hải Đào xê dịch bước chân chặn lại đường đi của cô, nhìn chằm chằm vào cô:

"Em thật sự đã quên hay là cố ý nói như vậy để kích thích anh hả? Hoặc là..."

Hắn ta cười cười, biểu tình mang theo vài phần mờ ám:

"Kỳ thật em vẫn còn nhớ mãi không quên..."

Khương Lâm không chút nghĩ ngợi, trực tiếp tát một cái trên gương mặt đang lộ ra vẻ đắc ý của hắn ta, động tác nhanh đến mức Biện Hải Đào còn chưa kịp phản ứng.

Một tiếng giòn vang, ngay sau đó là nóng rát lại đau đớn, Biện Hải Đào không dám tin nhìn vào cô.

Hắn ta vuốt ve má mình, nhưng cũng không trở mặt, chỉ nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt đầy phức tạp.

Ánh mắt của hắn ta lạnh đi vài phần, vẻ mặt lại mang theo vài phần thống khổ cùng không cam lòng:

"Nếu như em thật sự quên, cũng không thèm để ý, em sẽ không nói ra những lời tuyệt tình đến như vậy. Chỉ có hận, mới có thể để cho một người nói mấy cái loại lời nói như cái gì mà không bao giờ gặp lại, không bao giờ liên lạc nữa. Em không nhận ra điều đó hay sao? Nếu như thật sự là không quan tâm, nếu là người xa lạ gặp nhau, thì sẽ vừa khách khí vừa xa cách chào hỏi nhau, mà không phải giống như em đã cho anh một cái tát, nói cái gì không cần chào hỏi như này."

Nói đến phía sau hắn ta cũng có chút thẹn quá hóa giận, bởi vì năm đó Khương Lâm yêu hắn ta tận xương tuỷ, nguyện ý vì hắn ta mà hy sinh, mà chết, hắn ta không cách nào tiếp nhận cô thật sự sẽ buông hắn ta xuống để yêu người đàn ông khác cả.

Càng bởi vì, kể từ khi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip