Chương 708: Lòng dạ hẹp hòi của Trình cục 2
Văn Sinh cười nói:
"Mẹ đừng đụng vào, hôm nay là đến lượt con."
Anh và Đại Bảo, Tiểu Bảo ba người thay phiên nhau làm công việc này, anh lau chùi rất cẩn thận, không giống như đang lau chùi giày da mà như đang chăm chút cho một kiệt tác, có thể nói là sạch bóng không còn thấy một chút vết bẩn nào. Khương Lâm lấy khăn cho anh lau xi đánh giày ở trên mặt, ngồi xuống làm cùng anh.
Cùng lúc ấy, Bảo Sinh đang học hỏi hai anh cách viết văn, để họ dạy cô bé cách viết mở bài. Năm nay Bảo Sinh đã chín tuổi, đang theo học học kỳ hai của lớp hai, cô bé rất thích khiêu vũ, đang theo Văn Sinh học đàn dương cầm, lại rất thích viết văn giống hai anh của mình. Mặc dù cô bé có một cuộc sống rất hạnh phúc, nhưng lại có tình cảm vô cùng mãnh liệt, có thể đồng cảm với cảnh ngộ của người khác như thể bản thân đã từng trải qua. Hiện tại, cô bé đang chuẩn bị gửi bài chuyện xưa tên là ( Tiểu Chi kỳ ảo chi lữ )) .
Đại Bảo dựa vào bàn làm việc, một chàng trai 17 tuổi đã cao trên 1 mét 8, dáng người cao ráo, làn da trắng nõn, sạch sẽ và khôi ngô tuấn tú. Cậu cúi đầu xem bản thảo trong tay, sau đó nhướng mắt nhìn em gái mình rồi nói:
"Bảo Sinh, viết chuyện xưa phải cần có logic. Tiểu Chi là ai, tại sao lại tới nơi này, muốn cái gì, làm cái gì, kết quả như thế nào, tất cả những cái đó đều yêu cầu cần phải rõ ràng. Muốn người đọc biết Tiểu Chi là ai, thì không thể đột nhiên xuất hiện một cô bé được."
Tiểu Bảo đi ngang qua, lười biếng đứng bên cạnh anh trai mình, nhìn lướt qua rồi cũng cười nói:
"Cũng đâu có gì là không được. Chuyện xưa dành cho các bạn nhỏ chỉ cần vui là được. Cứ để Tiểu Chi tiến vào thế giới thần kỳ kia, sau đó viết ra những điều cô bé đã trải qua và những điều cùng cô bé trưởng thành, như vậy không phải là đã đủ rồi sao? Chữ Bảo Sinh viết càng ngày càng đẹp nha."
Cậu mỉm cười nhìn Bảo Sinh, khoác tay ôm lấy vai em gái:
"Bảo Sinh, em cứ tự mình viết đi, anh thấy cũng hay lắm."
Mỗi ngày, Tiểu Bảo đều khen ngợi em gái của mình theo một cách riêng, thậm chí không có một chút sai sót và trùng lặp nào.
Đại Bảo bất lực liếc nhìn cậu một cái, lại kiên trì nói:
"Ý tưởng mà không có logic, thì chỉ có thể là một đống đoạn văn ngắn ngủn không có liên kết, cũng không thể trở thành một câu chuyện xưa hay."
Tiểu Bảo nói chuyện xưa của mình có rất nhiều người thích:
"Em chưa bao giờ cố gắng kiểm tra tính logic, tất cả đều đi theo linh cảm. Bảo Sinh và em giống nhau, đều dùng linh cảm để viết chuyện xưa nha, ha ha."
Cậu nháy mắt với Bảo Sinh, Bảo Sinh cũng cười theo.
Đại Bảo lại dịch sang một bên, cho Bảo Sinh ở giữa hai người, cậu chỉ cho cô bé một vài chi tiết liên hệ trong chuyện xưa. Cậu phản bác Tiểu Bảo:
"Em cho rằng không cần có logic, đó là bởi vì logic đã trở thành bản năng của em, ẩn giấu trong chuyện xưa của em. Em cảm thấy vì nó đẹp nên mới viết như vậy, nhưng thực tế nó đẹp là bởi vì nó có logic, thu hút sự chú ý của người đọc, đừng có phủ nhận, sự thật chính là như vậy."
Tiểu Bảo:
"Không phải! Bảo Sinh, chúng ta không cần nghe anh ấy đâu."
Cậu ghét nhất là phải làm hoàn mỹ từng bước một, sau đó căn cứ logic trước sau
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền