Chương 712: Cướp đường 2
Cảnh trưởng Vu còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, thì đã nhận được điện thoại quát mắng của Hàn tư lệnh. Dù không hiểu tại sao, hắn liền phái người đi nghe ngóng. Bọn họ rất nhanh đã tìm hiểu được Hà Lượng đã xảy ra chuyện.
Cảnh trưởng Vu rất là tức giận, sai người nhanh chóng đi đến mời Trình Như Sơn, sao lại thế này hả, có vấn đề gì bên bộ không thể trực tiếp nói với hắn hay sao? Bây giờ còn chạy đến quân khu? Còn nghĩ vẫn là quân nhân như trước à?
Nhưng bọn họ còn chưa kịp đi, Trình Như Sơn đã trở về, trực tiếp đi vào văn phòng của Cảnh trưởng Vu. Trước đó, Trình Như Sơn tự mình đi đến quân khu tỉnh báo cáo việc này cho Hàn tư lệnh.
Cảnh trưởng Vu cúi đầu phê duyệt mấy phần văn kiện, nửa ngày mới từ từ ngẩng đầu lên nhìn Trình Như Sơn. Nói thật ra, mấy ban bọn họ tuy rằng là một nhà, rồi lại bảo vệ nghiêm ngặt các ban riêng, không can thiệp chuyện của nhau, sợ người khác sẽ nhìn thấu chính mình. Thậm chí lén lút bàn bạc cũng có.
Cảnh trưởng Vu sớm đã để ý tới Trình Như Sơn, đều là thủ hạ của Hàn tư lệnh mà đi ra, Trình Như Sơn cũng xem là hậu bối của hắn, nhưng tốc độ thăng chức lại vượt qua cả hắn. Cảnh trưởng Vu không ưa Trình Như Sơn bởi vì anh ta quá sạch sẽ, quá cương trực lại quá khôn khéo.
Sạch sẽ, anh nghiêm khắc yêu cầu bản thân, không vi phạm quy định cũng không xâm quyền. Cương trực, anh không cúi đầu trước bất cứ ai, chẳng sợ bị người ta ném đá. Khôn khéo, anh không cho bất luận kẻ nào có cơ hội phản kích, không để lộ nhược điểm của mình, chỉ cần anh ra tay nhất định sẽ trúng mục tiêu. Hơn nữa, chứng cứ vô cùng xác thực, khiến người ta tâm phục khẩu phục, không sợ bị anh tìm thấy chứng cứ phạm tội, bọn người kia vậy mà còn muốn cảm kích anh, vì đã ngăn cản mình xuống vực sâu. Cái logic chó má gì vậy?
Người đàn ông ở trước mặt, cao lớn tuấn tú, tuổi thật 37, nhìn anh nói anh 27- 28, đầu 30 cũng được, nhưng khí thế lại trầm ổn bức người, vui buồn đều không thể hiện ra mặt, cho người ta một loại cảm giác sâu thẳm không thể lường trước được. Giống như là một lão hồ ly ở quan trường ngâm mình mấy chục năm, cảm giác này cũng quá không hài hòa, rõ ràng là một người trẻ tuổi đến như vậy!
Sở trưởng Vu thần thái hòa ái, tươi cười chào hỏi với Trình Như Sơn, hàn huyên hai câu, rồi mời anh ngồi xuống. Trình Như Sơn liền cảm ơn, rồi ngồi xuống, đi thẳng vào vấn đề của Hà Lượng, đem chuyện này nói đơn giản rõ ràng lại một lần nữa:
"Bởi vì Hà Lượng là quân nhân tại ngũ, hơn nữa bọn họ bị thương rất nghiêm trọng, cho nên tôi trước tiên đi đến quân khu báo cáo với Tư lệnh Hàn một chút, mời ngài ấy ra mặt để đón hai người họ trở về để chăm sóc tốt nhất. Còn phải nhờ sở trưởng Vu thứ lỗi."
Nếu sở trưởng Vu là người dễ tiếp xúc, dĩ nhiên Trình Như Sơn sẽ báo cáo với anh ta trước, sau đó đi đến chào hỏi quân khu. Đáng tiếc sở trưởng Vu không phải là một người dễ tiếp xúc, mặt ngoài cười hì hì với người khác, sau lưng lại trở mặt âm trầm lạnh lẽo. Nếu như không có ai gây áp lực, chỉ dựa vào Lữ Hàng và Hà Lượng, vụ án này không mất một năm sẽ đi vào ngõ cụt do không có manh mối.
"Các người là từ nơi này của tôi mà đi ra ngoài, Hà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền