ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 716: Lật bài 3

Kể từ khi biết Lữ Hàng và Hà Lượng gặp tai nạn, cô đã dặn Đại Bảo và Tiểu Bảo rằng không được ra khỏi thành phố, càng không được ra khỏi nhà vào buổi tối. Cho dù bây giờ Đại Bảo và Tiểu Bảo đã rất lợi hại, nhưng trong mắt cô, bọn chúng vẫn luôn là những cậu nhóc khiến cô lúc nào cũng cần phải lo lắng. Khi cô nghĩ đến những tên khốn đó lại không biết chúng đang trốn ở đâu, hoặc khi nào chúng có thể làm hại con trai của cô và những người khác nữa, cô liền cảm thấy vô cùng lo lắng.

Cô nhìn đồng hồ thấy đã trễ rồi liền tạm biệt Quách Diễm Thu. Lời an ủi cũng không cần phải nói nhiều, mọi người đều mong Lữ Hàng có thể tỉnh lại. Ba anh em Văn Sinh thỉnh thoảng cũng sẽ ghé qua thăm anh, để đọc sách cho anh nghe. Mặc dù Khương Lâm động viên Quách Diễm Thu, nhưng tâm tình của cô cũng nặng trĩu, bởi vì rất có thể Lữ Hàng sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa. Với trình độ y học hiện tại, nếu vẫn còn tiếp tục hôn mê, anh ta có thể sẽ không kéo dài được lâu.

Sau khi rời khỏi bệnh viện, Khương Lâm lên xe cảm thấy vừa bất đắc dĩ vừa tức giận:

"Người xấu có thể hung hàng ngang ngược điều là do cơ quan chức năng thất trách. Dân chúng oán giận cũng phải thôi."

Trình Như Sơn nắm tay của Khương Lâm, cố gắng để làm dịu cơn giận của cô. Khương Lâm thật sự bị tức giận, đây là một loại oán giận vì bản thân mình vô lực, từ nay về sau ra đường phải mang mũ bảo hiểm, để đề phòng bị kẻ xấu đánh lén. Đi xe đạp cũng không an toàn, không chừng có ngày sẽ bị cắt cổ, lái xe thì có khả năng bị đá đập vào đầu. Cô càng nói càng tức giận, nước mắt liền chảy ra:

"Em phải dặn dò Đại Bảo và Tiểu Bảo không cho chúng nó lái xe ra ngoài chơi, để đề phòng gặp phải chuyện xấu."

Trình Như Sơn tới gần ôm lấy Khương Lâm, dịu dàng vuốt ve sống lưng cô, nhẹ nhàng nói:

"Đừng sợ, không sao đâu! Anh sẽ bảo đảm!"

Trình Như Sơn đưa Khương Lâm đi về, trên đường đi về cô khá im lặng không hề nói nói cười cười với anh như trước kia nữa. Anh nhìn thấy cô như vậy càng thêm đau lòng. Điều an ủi duy nhất là cô không cần phải giả vờ mạnh mẽ ở trước mặt anh, cũng không cần phải làm bộ miễn cưỡng cười, không vui thì không vui. Cô để cho anh thấy một mặt chân thật nhất của mình.

Anh nắm tay của cô nói:

"Lâm Lâm, em hãy tin anh."

Khương Lâm liếc anh một cái, rồi nghiêng người qua gối đầu lên cánh tay của anh:

"Anh Sơn, anh nhất định phải sống thật tốt nha, ngày thường cần phải nghỉ ngơi thật tốt, đi công tác cũng phải chú ý đến an toàn."

Trình Như Sơn vuốt tóc cô:

"Bọn chúng cũng sẽ không dám xuống tay với xe của nhà nước, chỉ dám nhắm vào người có tiền thôi.” Anh suy nghĩ một chút rồi nói với Khương Lâm: "

Lát nữa anh sẽ nói với Trừng Quang cho chúng ta một cái còi báo động, để phòng khi em cần đi công tác vào ban đêm thì có thể gắn vào. Đương nhiên, anh không hy vọng em sẽ phải đi đêm." Anh chưa bao giờ hạn chế tự do của cô, nhưng bây giờ anh hy vọng cô sẽ không ra đường quốc lộ vào ban đêm. Nếu có việc gấp thì vẫn nên đi xe lửa. Nếu có chuyện gì không may xảy ra với cô anh sẽ không chịu nổi. Anh cũng đã nghĩ đến việc huấn luyện Khương Lâm học bắn súng, lấy danh nghĩa nhân viên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip