Chương 721: Trùm quấy rối 4
Các đồng chí nam ở bên cạnh Khương Lâm vội vã vây lại, kéo Hồ Côn ra bên ngoài. Cùng lúc ấy, bên ngoài, vị giám đốc cũng hớt hải chạy tới.
Khi giám đốc nhìn thấy Khương Lâm, ông ta lập tức quay sang phía Hồ Côn, vội vàng nói:
"Hồ tiên sinh, đi nhầm phòng rồi, phòng bao của bọn họ là ở phía bên kia. Những người bên này anh không quen biết đâu."
Hồ Côn lập tức cãi lại:
"Tôi quen biết cô ấy."
Hắn chỉ thẳng vào Khương Lâm.
Giám đốc kia vẫn cố gắng chữa cháy:
"Nhận sai, nhận sai rồi, chỉ là lớn lên có chút giống mà thôi. Người phụ nữ đi cùng ngài tới đây, không phải vẫn đang chờ ngài ở bên ngoài kia hay sao?"
Trong khi đó, William vẫn ngồi bên cạnh Khương Lâm. Anh ta lập tức duỗi tay ra đón đỡ cô, tỏ vẻ rằng hắn đã nhận sai người rồi. Song, Hồ Côn hồn nhiên không để ý tới, hắn vẫn cố tình muốn ngả về phía Khương Lâm.
Khương Lâm không đợi hắn đụng tới người mình, tay trái đang cầm chiếc đũa, cô lập tức xoay tay lại, cắm thẳng về phía tên mập mạp kia. Chiếc đũa đâm trúng vào cái bụng béo của Hồ Côn, đau đến mức hắn phải la oai oái, kêu toáng lên.
Giám đốc cũng không hề biết tâm tư của Giang Linh. Lúc trước, cô ta hỏi mấy người ở nước ngoài, hắn còn cho rằng bọn họ là quen biết nhau. Ai ngờ Hồ Côn lại lao vào trong này làm ầm ĩ. Nhưng người bên trong căn bản không hề quen biết hắn. Càng nghĩ, giám đốc càng cảm thấy có chút kỳ quái.
Những người khác có thể không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng Khương Lâm đã lập tức cảnh giác. Cô đứng dậy bước nhanh ra ngoài phòng bao, quay đầu đảo mắt một vòng. Quả nhiên, cô nhìn thấy thân ảnh của Giang Linh đang vội vàng trốn đi.
Rõ ràng, cô ta vẫn luôn ở bên ngoài để rình coi. Hiện tại bị phát hiện, cô ta đã lập tức bỏ trốn.
"Cô ta nghĩ mình có thể trốn đi đâu!"
Khương Lâm thầm nghĩ.
Khương Lâm bước nhanh đuổi theo, kéo lấy cánh tay của cô ta trước khi cô ta kịp chui vào phòng bao của mình, chất vấn:
"Cô có tật giật mình hả?"
Nếu không phải Giang Linh cố ý, làm sao Hồ Côn lại dám nghênh ngang mà đi vào, nhận sai người như vậy?
Giang Linh giận mắng:
"Cô muốn làm gì vậy hả?"
Cô ta phất tay muốn đánh tới chỗ của Khương Lâm.
Khương Lâm không hề nao núng. Cô cầm bình xịt tự chế ở trong tay, nhanh chóng xịt một cái vào khuôn mặt của Giang Linh.
"A..." Giang Linh không biết đây là cái gì, chỉ cảm thấy mặt mình bị một đoàn hơi nước phun tới. Ngay sau đó, trong mắt của cô ta bị rát bỏng giống như bị dao cứa qua.
Đúng lúc đó, Mạnh Y Y ở bên trong đám người, nghe thấy động tĩnh liền chạy nhanh ra để xem xét tình hình. Cô ta nhìn thấy Khương Lâm với sắc mặt lạnh băng, đang đứng ở nơi đó.
Mạnh Y Y theo bản năng, muốn trốn đi. Những ký ức ngày trước hồi còn ở trong thôn Thủy Hòe cùng với nhà xưởng, những ký ức ngày xưa cô cùng đánh nhau với Khương Lâm, cứ ngỡ đã sớm quên đi từ lâu, lúc này lại giống như thuỷ triều cuốn qua, dồn dập mà hiện ra, rõ ràng rành mạch. Sự sợ hãi đã ngấm sâu vào trong xương cốt của cô ta. Cô ta sợ hãi Khương Lâm, sợ hãi bàn tay của Khương Lâm, sợ hãi ánh mắt nhìn chăm chú của Khương Lâm, sợ hãi...
Thậm chí cô ta cũng không biết mình đang sợ hãi cái gì nữa, tóm lại đó chính là sợ hãi.
Đặc biệt hiện tại, khi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền