Chương 744: Phiên Ngoại: Xin Chào Mọi Người, Tôi Là Văn Sinh 3
Ông nội nói, trời đã sáng, người Nhật Bản đã đầu hàng, chúng tôi đã được giải phóng. Vậy mà chúng tôi bị Trình Phúc Quý xét nhà, rồi ông nội chết, bà nội cũng chết.
Mẹ tôi nói với tôi hệt như những gì bà nội tôi nói. Bà ấy không muốn liên lụy đến chúng tôi. Nếu bà ấy còn tồn tại, tôi cùng cha và chú hai sẽ không sống được. Hơn nữa, bà ấy không muốn làm cho thanh danh của nhà họ Trình bị ô uế, từ nay về sau không thể ngẩng cao đầu.
Bà ấy nói:
"Chúng ta có thể bị oan uổng, nhưng không thể bị nhục nhã."
Tôi không hiểu. Tôi hận vì mình nghĩ mãi cũng không ra. Tôi là một người đàn ông cơ mà, vì sao những lời bọn họ nói tôi đều không hiểu?
Mẹ còn nói, chỉ cần bà ấy còn tồn tại thì nhà chúng tôi không sống được. Tôi không hiểu.
Có phải do tên súc sinh Trình Phúc Quý kia không? Nếu vậy, tôi sẽ đi giết hắn.
Tôi còn tìm cơ hội cắn Trình Phúc Quý một cái. Sau đó hắn cút đi, trước khi rời khỏi, còn tuyên bố muốn giết cả nhà chúng tôi.
Tôi nói với mẹ, khuyên mẹ đừng thương tâm, tôi không sợ chết, cha tôi cũng không sợ.
Nhưng mẹ chỉ lẳng lặng nhìn tôi, mẹ dùng ánh mắt không nỡ lại không đành lòng nhìn tôi. Tôi muốn làm cho mẹ vui vẻ, tôi hát cho mẹ nghe, còn diễn kịch cho mẹ coi nữa.
"Mẹ xem này, thực sự ra con còn biết nhiều lắm."
Thế nhưng mẹ lại khóc, mẹ ôm tôi mà thấp giọng khóc.
Em gái tôi đã không còn.
Tôi đau quá, nhìn mẹ đau, tôi càng đau hơn, tôi cảm thấy mình đau muốn chết.
Nhưng mẹ vẫn chết, mẹ chết giống như cách bà nội đã chọn, đó chính là treo cổ.
Mẹ chết rồi, tôi đau quá, đau quá, tôi thật sự đau muốn chết. Trước mắt tôi, thứ gì cũng chuyển sang màu máu.
Trong đầu như có một tiếng sấm sét, ầm ầm ầm ầm, làm thế nào cũng không thể yên tĩnh được.
Giờ phút này, trong đầu tôi chỉ còn duy nhất một ý niệm, đó là giết tên súc sinh kia!
Hôm nay giết không được thì ngày mai, ngày sau nữa, cuối cùng cũng có một ngày tôi sẽ giết được hắn!
Vì thế tôi chạy đi, lại tìm một cây đao, tôi muốn đi giết Trình Phúc Quý. Kết quả hắn không có ở nhà, tôi lập tức chém con trai cả của hắn, bọn chúng lập tức đánh trả tôi.
Tôi có sợ đau không? Kỳ thật là sợ. Cái cảm giác bị đòn roi cùng quyền cước đánh vào thân thể máu thịt, loại đau đớn này không cách nào miêu tả được, nhưng tôi không kêu đau. So với nỗi đau của bà nội tôi, của mẹ tôi, nỗi đau của tôi có là gì?
Ông nội tôi chết, bà nội tôi chết, mẹ tôi cũng chết.
Tôi không đau.
Tôi nghe tiếng xương sườn của mình bị bọn chúng đánh gãy, nghe tiếng máu của mình phun ra, nghe...
Tôi không đau.
Tôi phải báo thù cho mẹ!
Tôi muốn giết cả nhà bọn chúng!
Tôi muốn bọn chúng nợ máu trả bằng máu, người già, đứa nhỏ, lợn gà heo chó đều không thể buông tha!
Khoảng khắc kia, đột nhiên tôi có một người bạn thần bí.
Tôi có lòng muốn giết Trình Phúc Quý, nhưng không có sức lực đó. Tôi không có nhưng người bạn ấy của tôi có, hắn khiến cho thân thể của tôi tràn ngập lực lượng như người trưởng thành.
Tôi hung hăng đánh cho bọn họ phải thối lui, đánh gãy xương sườn Trình Phúc Vạn, đánh gãy xương sườn con trai của Trình Phúc Quý, đánh... đánh cho đến khi chính tôi cũng ngất xỉu.
Chờ tới lúc tôi tỉnh lại, đã là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền