Chương 86: Nguyên tắc làm người
Khương Lâm ngồi xổm xuống, mở ra vòng tay ôm lấy hai đứa nhóc vào lòng:
"Đại Bảo Tiểu Bảo, mẹ cũng muốn xin lỗi bọn con, trước kia mẹ đối xử với các con không chu đáo và quan tâm. Mẹ bảo đảm, về sau không bao giờ sẽ khiến các con bị người ta mắng chửi hay khinh thường nữa, mẹ sẽ luôn yêu các con."
Nói xong nước mắt cô liền chảy ra.
Trình Đại Bảo Trình Tiểu Bảo thấy cô rơi nước mắt, cuống quýt dùng tay nhỏ mà lau cho cô, sôi nổi nói:
"Mẹ, mẹ đừng khóc, chúng con không bao giờ vũ nhục người khác nữa đâu."
Khương Lâm nghe bọn nó nói đến nghiêm trang như thế, lập tức nín khóc rồi nở một nụ cười, ôm hôn mỗi đứa một cái:
"Thật là đứa trẻ ngoan, mặc kệ như thế nào, mẹ sẽ vĩnh viễn yêu các con."
"Lâm Lâm cũng là người mẹ tốt."
Trình Tiểu Bảo thơm bẹp một cái ở trên mặt Khương Lâm, còn cọ cọ làm nũng.
"Khương Lâm cũng là người mẹ tốt."
Trình Đại Bảo có điểm rối rắm, cuối cùng nhóc vẫn hôn lên khuôn mặt cô.
Khương Lâm thấy hai đứa nó nhanh chóng nhận sai, biết hai đứa trẻ vốn thông minh hiểu chuyện, chẳng qua có chút đạo lý chưa được dạy bảo kĩ càng. Đương nhiên hai đứa nó sẽ theo bản năng mà đối xử ngược lại với người khác y như những gì bọn chúng bị. Tuy rằng gậy ông đập lưng ông không tồi, nhưng là làm vậy cũng không tốt, nhất là khi hai nhóc còn nhỏ tuổi như vậy, sau này lớn lên thì sẽ có hệ lụy đi kèm. Bản thân cô không phải là người thành công, cũng không nghĩ ra được đạo lý lớn, nhưng cô biết nếu muốn lấy được tôn trọng từ người khác, đầu tiên cũng phải tôn trọng đối phương. Bị người khác thương tổn, có thể lấy được đồng tình, nhưng nếu có thể không ngừng vươn lên mà vẫn hiểu được tôn trọng, mới càng được người khác tôn trọng gấp đôi, đây cũng là nguyên tắc làm người của cô. Tự tôn tự trọng, mới có thể làm cho bọn họ mặc kệ phú quý bần cùng, mặc kệ thất bại thành công, đều có thể có sự tự tin, cả đời không sợ hãi bị người khác đánh giá mà luôn tự tại nhẹ nhàng.
Khương Lâm: ." "Được rồi, chúng ta đi nghiền gạo nếp thôi
"
Cô mới vừa đứng dậy, ai ngờ đã bị ôm vào trong lồng ngực rắn chắc mà có lực của Trình Như Sơn, đột nhiên không kịp phòng ngừa giống bị dòng điện chạy qua, khiến bả vai cô thiếu chút nữa sụp xuống.
Anh rũ mắt nhìn cô, thấp giọng nói: "
Anh cũng muốn được ôm hôn như vậy.
"
Trình Đại Bảo và Trình Tiểu Bảo cười khúc khích: "
Hôn hôn, mẹ hôn cha đi!
"
Khương Lâm mặt đỏ đến mức muốn nhỏ ra máu, cô duỗi tay muốn véo ngực Trình Như Sơn, kết quả thịt của anh quá cứng, chỉ có thể véo được quần áo. Trình Như Sơn khẽ mỉm cười, cúi đầu định hôn cô, Khương Lâm sợ tới mức nhanh chóng cúi đầu xuống thấp, nụ hôn của anh liền rơi vào trên tóc cô.
Khương Lâm: "
Ban ngày ban mặt, anh cũng gan thật đó. Bộ không sợ bị người ta bắt đi phê đấu vì tội lưu manh sao!
"
Trình Như Sơn buông cô ra: "
Anh hôn vợ của mình thì ai quản được. Vốn dĩ chính là đùa giỡn với em, nếu không em sao có thể né tránh?
"
Mặt Khương Lâm lại càng đỏ hơn: "
Vậy cũng không thể ở bên ngoài được.
"
Trình Như Sơn gật gật đầu, cười đáp: "
Được, về sau anh sẽ hôn ở nhà."
Khương Lâm: "..." Ý của cô không phải như vậy.
Hai đứa trẻ khoác vai nhau, vô cùng vui vẻ mà nhìn Đông Sinh đùa giỡn với Lâm Lâm, tuy không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền