Chương 395 -
Diệp Tiểu Muội cảm giác mình sẵn lòng rời giường dưới tình huống này đã rất biết điều rồi, nhưng mới vừa ra khỏi cửa phòng đã bị đồng chí Vương Thúy Phân dạy dỗ một trận:
"Một ngày không đánh con là lại nhảy lên mái nhà lật ngói nữa à, vào huyện thành quan trọng như vậy cũng dám chậm chạp, ai biết thủ tục trong huyện phải làm bao lâu, ngộ nhỡ quá muộn không về được phải làm sao? Còn anh ba con nữa, buổi chiều phải đến phân xưởng đưa tin, trời chưa sáng đã thức dậy nhưng vì chờ đứa không hiểu chuyện như con đã làm lỡ lâu như vậy đấy!"
Diệp Tiểu Muội bị vận mệnh nhéo lỗ tai có chút không cho là đúng, nếu như hôm nay không về được mới tốt ấy, cô có tiền, anh Tống có phiếu, họ lại có giấy hôn thú mới ra lò, tìm nhà khách ở một đêm, ở trong huyện thành có rất nhiều tiệm ăn, không biết ngon cỡ nào; còn về nói làm lỡ công việc của anh ba thì hoàn toàn là hù dọa cô, dựa vào kinh nghiệm của cô xuất phát lúc này, nhắm mắt lại cũng có thể chạy tới huyện thành trước giờ cơm, sao có thể làm lỡ công việc của anh ba? Hơn nữa anh ba cũng không phải kẻ ngốc, nếu thật sự thấy thời gian không đủ thì anh ấy xuất phát trước là được, dù sao vào huyện thành cũng là mỗi người đi một ngả, không phải bắt buộc đi theo bọn họ cả đường mới được.
Mẹ cô chỉ thích chuyện bé xé ra to như thế, nhéo cô không buông - Diệp Tiểu Muội tổng kết như vậy.
Đáng tiếc uy quyền của đồng chí Vương Thúy Phân quá lớn, Diệp Tiểu Muội chỉ có thể để mặc lỗ tai chịu giáo huấn, ngay cả cái rắm cũng không dám thả.
Rất hiển nhiên Diệp Tiểu Muội giả vờ ngoan ngoãn mới có lợi, Vương Thúy Phân "hung tàn" như thế, Diệp Quân Hoa vội vàng qua đây khuyên nhủ:
"Mẹ, con bắt đầu làm việc vào hai giờ chiều, thời gian vẫn còn sớm mà."
So với Diệp Quân Hoa phản ứng nhanh chóng thì Tống Thanh Huy hơi chậm một bước, chủ yếu là anh còn không hiểu rõ Vương Thúy Phân như anh em nhà họ Diệp, không ngờ thím Diệp cũng sẽ dạy dỗ Tiểu Muội như thế vào ngày như hôm nay, điều này làm cho anh càng thêm áy náy, Tiểu Muội dậy muộn nói cho cùng đều là bởi vì anh. Tống Thanh Huy cũng vội vàng đi qua hỗ trợ, nhưng anh không trực tiếp nói giúp Diệp Tiểu Muội mà dời đi lực chú ý của Vương Thúy Phân:
"Thím Diệp, sắp đến bảy giờ rồi, có phải nên để Tiểu Muội mau chóng rửa mặt xong để xuất phát không ạ?"
Sau khi Tống Thanh Huy mở miệng thì càng có ích hơn lời nói của Diệp Quân Hoa, chí ít anh vừa nói xong, Vương Thúy Phân đã lập tức buông Diệp Tiểu Muội ra, vỗ mạnh đầu thở dài:
"Thím sắp bị con nhóc kia làm tức đến chập mạch rồi, bây giờ quan trọng hơn là để cho nó mau chóng sửa soạn vào huyện thành, làm xong chính sự trở về lại trừng trị cũng không muộn..."
Vương Thúy Phân nói rất hiên ngang lẫm liệt, nhưng cả nhà đều biết tính tình của bà ấy, đang bực bội còn không nỡ trị Tiểu Muội thật, đợi buổi tối cô chạy một ngày đường trở về, không phải sẽ bưng trà rót nước hầu hạ như hầu hạ tiểu tổ tông ư?
Thực ra, trước đó, Diệp Tiểu Muội vẫn nhắm chặt hai mắt tỏ vẻ ngủ say, lỗ tai lại không tự chủ giật giật. Chờ Tống Thanh Huy nói xong, cô lại từ từ nhắm hai mắt vươn tay muốn lôi chăn lôi tiếp tục che đầu. Tống Thanh Huy đã biết cô căn bản không ngủ liền
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền