Chương 412 -
Ngày 27 tháng 2 năm 1978, đám người Diệp Tiểu Muội đến Bắc Kinh. Trước đó, cả nhà đã chuẩn bị hành lý kỹ lưỡng. Vì lần này là về nhà hẳn, chứ không phải thăm người thân, nên hành lý nhiều như đi dọn nhà. Anh ba Diệp thật sự cột cả chăn lên. Vương Thúy Phân còn muốn mang theo chăn bông cho Diệp Tiểu Muội và Tống Thanh Huy. Diệp Tiểu Muội cũng bị bà ấy dọa sợ đến trợn mắt ngoác mồm.
Tống Thanh Huy, vốn sống ba năm rưỡi ở Song Cương, mang theo không ít quần áo và đồ dùng hàng ngày. Anh không đến nỗi mang đi hết không để lại gì như những thanh niên trí thức khác, chỉ mang đi một nửa. Dù vậy, số lượng cũng rất đồ sộ, chủ yếu là bây giờ bọn họ ở ngoài, ngày sau nhiều nhất là ngày lễ ngày tết về trong thôn thăm người thân, ở thời gian không quá dài, đồ dùng hằng ngày có thể mang đi thì cố gắng mang đi. Vì thế, hành lý của ba người gộp lại cũng có thể xếp thành núi nhỏ, không có xe quả thật không tiện lắm.
May mắn thay, anh họ Tống rất chu đáo lái xe đến ga đón người. Xe đưa ba người đến nhà bà nội Tống. Bà cụ đã sớm thu dọn phòng trên lầu xong. Người khác là chồng hát vợ theo, đến chỗ bà nội Tống lại là vợ hát chồng theo, bởi Diệp Tiểu Muội thích hưởng thụ, lúc trở về thăm người thân thích nhất là phòng vệ sinh trong phòng ngủ, vì vậy bà cụ thu xếp phòng mà năm trước Tống Thanh Huy ngủ chung với Diệp Tiểu Muội, mà chỗ Tống Thanh Huy ở quen từ nhỏ thì để cho anh ba Diệp ở.
Sắp xếp này quá hợp ý Diệp Tiểu Muội, cô lại lần nữa đi vào căn phòng cô tâm tâm niệm niệm, hưng phấn muốn lập tức lăn lộn trên giường một vòng.
"Em quá thích phòng ngủ này, lại có thể tắm rửa mỗi ngày rồi."
Tống Thanh Huy bất đắc dĩ kéo cô,
"Muộn rồi, tắm rửa sạch sẽ lại lăn trên giường, ngoan."
Diệp Tiểu Muội vẫn thích sạch sẽ, nghe lời anh. Cô Tống lại nhớ tới bây giờ cả người mình phong trần mệt mỏi, bèn rất phối hợp phanh xe, cũng trở tay khoác lên Tống Thanh Huy, đắc ý dựa vào vai anh:
"Anh Tống, buổi tối em còn muốn gội đầu."
Nếu như Diệp Tiểu Muội lá mặt lá trái, Tống Thanh Huy còn có thể nghiêm mặt giáo dục, thế nhưng vẻ mặt cô ngoan ngoãn hiểu chuyện cầu xin mình, anh sẽ không nóng nảy, chần chờ gật đầu nói:
"Vậy em phải tắm sớm một chút, cả tóc phải hoàn toàn lau khô, đừng để bị lạnh."
Diệp Tiểu Muội cười híp mắt ngửa đầu nhìn anh:
"Anh Tống lau giúp em mà."
Tống Thanh Huy: ...
Biết ngay cô sẽ không vô duyên vô cớ ra vẻ.
Thế nhưng đối mặt với con mắt cong cong của Diệp Tiểu Muội, anh cũng chỉ có thể gật đầu.
Nhìn hai vợ chồng nhỏ giống như đang ở một mình, bà nội Tống đứng ở cửa cười không ngậm mồm vào được, vừa hô:
"Yêu đương có thể trễ chút rồi nói, mau xuống đây ăn cơm đi, ngày hôm nay nấu món Tiểu Muội thích ăn."
Kỳ thực bà nội Tống đãi khách nhiệt tình, người đầu tiên tới gọi chính là Diệp Quân Hoa, chỉ là Diệp Quân Hoa còn hơi ngại đi ra, thấy Tống Thanh Huy cũng tới gọi, mới phối hợp cùng xuống lầu với anh. Tống Thanh Huy qua kỳ mới cưới đã lâu vẫn không nghe vào loại trêu chọc này, đỏ mặt rút tay từ trong lòng Diệp Tiểu Muội ra. Diệp Tiểu Muội cũng không để ý, quay đầu hứng thú bừng bừng ôm bà nội Tống, nhắc đến ăn cơm cũng không ai có thể tích cực hơn cô.
Bà nội Tống
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền