Chương 459 - Phiên ngoại 9
Nhóm Diệp Tiểu Muội từ New York bay đến Bắc Kinh, đương nhiên không thể giàu có hào sảng bao cả máy bay, trên máy bay còn rất nhiều những hành khách khác, trong đó cũng không thiếu người nước ngoài tóc vàng mắt xanh. Những người nước ngoài này hoặc là đến Trung Quốc du ngoạn khảo sát, hoặc là vì thăm người thân thăm bạn bè.
Khi máy bay hạ cánh, Diệp Tiểu Muội nhìn thấy Tống Thanh Huy liền lao đến. Hoàn toàn không ngờ cô sẽ có phản ứng nhiệt tình trực tiếp như vậy, não Tống Thanh Huy lập tức trống rỗng, tay lại phản ứng nhanh chóng, vô thức đỡ chân của cô, tránh xuất hiện cục diện khó xử khi Diệp Tiểu Muội dùng sức không phù hợp mà nhảy lên.
Nhưng trong mắt mọi người, Tống Thanh Huy phản ứng theo bản năng chính là chứng cứ vợ chồng son vô cùng ăn ý, ánh mắt từ bốn phương tám hướng toàn bộ sảnh sân bay đều đổ dồn vào bọn họ.
Có lẽ còn có vài người trong nước cảm thấy cảnh này cay mắt, muốn coi thường nhưng lại không nhịn được liếc thêm vài lần, người nước ngoài lại có vẻ bao dung và nhiệt tình nhiều hơn, họ nhao nhao huýt sáo với Diệp Tiểu Muội và Tống Thanh Huy, còn có người giơ ngón tay cái lên kêu "good" với bọn họ, có lẽ là sợ bọn họ nghe không hiểu, còn cố ý dùng từ đơn giản nhất, có độ phổ cập cao nhất.
Nhưng Tống Thanh Huy vẫn bị họ làm cho mặt đỏ tới mang tai, suy nghĩ lung tung cũng tan thành mây khói, lúc này chỉ vội thấp giọng nói với Diệp Tiểu Muội:
"Tiểu Muội, em mau xuống đi, như vậy không tốt đâu."
Diệp Tiểu Muội tỏ ý chỉ muốn dựa vào người anh cả Tống như vậy không buông. Cô sống cuộc sống nước sôi lửa bỏng ở nước Mỹ, trong lòng đã khắc sâu ám ảnh lúc nhỏ, không ôm ôm hôn hôn anh cả Tống thì căn bản không thể tốt lên.
Diệp Tiểu Muội bắt đầu trở nên lưu manh, Tống Thanh Huy cũng không thể làm gì cô, đang lúc không làm sao được, giáo viên Trịnh dẫn đội chủ động đi tới hướng bọn họ.
Tống Thanh Huy còn tưởng rằng vị giáo viên này tới cứu vớt anh, không khỏi dùng ánh mắt cầu cứu nhìn đối phương, không ngờ giáo viên Trịnh còn trẻ hướng ngoại, luôn giao lưu với tất cả sinh viên, cũng đã thành bạn bè với Diệp Tiểu Muội, lúc này bạn bè qua đây, đương nhiên là đến xem náo nhiệt rồi.
Giáo viên Trịnh cười híp mắt la lên:
"Tiểu Diệp, cái gọi là tạm xa nhau thắng tân hôn chỉ ôm thì làm sao có thể biểu đạt tình cảm nhớ nhung của các em đối với nhau chứ? Nên hôn một cái chứ, ở nước Mỹ không phải chúng ta thường thấy ư, hôn nồng nhiệt, kiss, làm đi-"
Tống Thanh Huy ngoài trợn mắt há mồm còn điên cuồng từ chối giống như một cô gái nhà lành sắp sửa bị ăn sạch:
"Tiểu Muội, em đừng hồ đồ, nhiều thầy cô và bạn học như vậy đều đang nhìn đấy. Nếu như em... cũng nên chờ chúng ta về nhà hẵng nói."
Đương nhiên Tống Thanh Huy nói câu ám chỉ cuối cùng kia rất nhỏ, đảm bảo chỉ có hai người bọn họ có thể nghe. Nhưng với anh tính cách mà có thể nói ra những lời này chứng tỏ đã bất chấp tất cả vì bảo vệ tiết tháo rồi.
Hai mắt Diệp Tiểu Muội tỏa sáng, đối với cô mà nói đương nhiên là sau khi về nhà như này như kia với anh cả Tống thì càng có sức hấp dẫn hơn, chỉ có thể tiếc nuối nhìn đôi môi gần trong gang tấc của anh, ngoảnh lại nói một cách hiên ngang lẫm liệt với giáo viên Trịnh: "Lão Trịnh,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền