Chương 78 -
Xem như ở cùng một đại đội, anh em họ Diệp cũng không phải mỗi ngày đều có thể gặp được Tống Thanh Huy, cho nên chậm trễ đến bây giờ. Giọng điệu của thanh niên trí thức Tống hờ hững, nhưng anh cả Diệp cũng rất kích động, cất giọng nói:
"Đó cũng không phải là đồ tùy tiện gì, kẹo sữa thỏ ngọc..."
Diệp Thư Hoa vội vàng sửa lại:
"Người ta gọi là kẹo thỏ trắng!"
"À, kẹo sữa thỏ trắng, nghe nói hợp tác xã mua bán trên trấn cũng không mua được, đây chính là đồ rất quý, mẹ tôi nói ăn rất ngon!"
Đại khái nghe anh cả Diệp vẫn luôn nhấn mạnh mẹ mình rất thích, Tống Thanh Huy lại quỷ thần xui khiến hỏi thăm:
"Thím cũng ăn à?"
"Đúng vậy." Lần này anh hai Diệp cướp lời đáp, anh ấy nói xong nhìn Tiểu Muội nhà mình, rất là vui vẻ yên tâm nói:
"Là Tiểu Muội tiết kiệm đưa cho, Tiểu Muội nhà bọn tôi thật hiếu thuận."
"Kẹo sữa?" Không chỉ có Diệp Thư Hoa bất ngờ, Tống Thanh Huy bị cảm ơn cũng sửng sốt một chút, ngay sau đó bừng tỉnh hiểu ra.
"Lần trước đi lên trấn đúng lúc gặp được Tiểu Muội thôi, không phải là chuyện lớn gì."
Vừa nói, Tống Thanh Huy vừa lặng lẽ quan sát Diệp Thư Hoa, anh cho rằng Diệp Tiểu Muội sẽ giấu ăn một mình, không nghĩ đến cô còn chịu chia cho đám người thím Diệp.
Chẳng lẽ anh nhìn lầm cô?
Diệp Thư Hoa ngẩng đầu ưỡn ngực, đối mặt với lời khen của anh hai Diệp cô không cảm thấy chút thẹn thùng nào, trái lại cảm thấy mình có thể nhận được lời khen này, kẹo sữa quý như vậy vẫn không tiếc chia sẻ ra, hào phóng không giống cô!
Những Diệp Thư Hoa không hiểu những chuyện này, cô nghe vậy thì "ồ" một tiếng quay đầu, cũng là chuyện xưa của tám trăm năm trước rồi, kẹo kia cô ăn cũng chỉ còn lại hai viên thôi, anh hai vẫn còn ở chỗ này cảm ơn thanh niên trí thức Tống, hình như phản xạ này có chút chậm nha?
Tống Thanh Huy nhìn sự kiêu ngạo tự hào của Diệp Tiểu Muội cũng chỉ có thể yên lặng chuyển đề tài, anh sợ nói tiếp, sợ rằng Diệp Tiểu Muội phải lật xe, dù sao anh cho một nắm kẹo như vậy, cô chỉ chia cho một mình thím Diệp, nói ra cũng không có chút đáng kiêu ngạo gì.
Tống Thanh Huy hiền lành tỉnh bơ cười nói:
"Anh cả Diệp nói gần đây Tiểu Muội bị nhốt ở nhà?"
"Đúng vậy." Anh cả Diệp rất tự hào bày tỏ:
"Tiểu Muội và chị dâu của con bé ở nhà làm quần áo."
Tống Thanh Huy nhíu mày, trong lòng không tin tưởng lắm, nhưng vẫn vì lễ phép mà gật đầu, đang muốn theo anh cả Diệp khen một câu rất giỏi, Diệp Thư Hoa đã tự mình lên tiếng phủ nhận.
"Em không muốn làm quần áo, làm quần áo quá khó khăn."
Anh hai Diệp vội vàng an ủi:
"Là không biết nên mới phải học, Tiểu Muội từ từ học, đừng vội."
Diệp Thư Hoa vẫn biết mình có bao nhiêu cân lượng, đại khái cả đời này cô cũng không học được cách làm quần áo. Lại nói cô cũng không muốn học, cho nên nhắc đến đề tài này cũng rất bi phẫn, nhất thời cũng quên mất Tống Thanh Huy còn ở bên cạnh, cô đưa bàn tay ra tố khổ.
"Học may quần áo gì chứ, rõ ràng là chịu tội, các anh nhìn ngón tay của em đi, sắp bị đâm ra vết chai rồi..."
Vốn dĩ cái đề tài này không có chuyện của Tống Thanh Huy, nhưng anh và anh em nhà họ Diệp phản xạ có điều kiện nhìn về phía đôi bàn tay xinh xắn sạch sẽ kia.
Bàn tay của Diệp Tiểu Muội trắng trắng mềm mềm, không nhìn ra vết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền