Chương 90 -
Đại đội sản xuất Song Cương được xem là đại đội có điều kiện tốt nhất, biểu hiện cụ thể ở lúc bọn họ nông nhàn, nhà nhà lại vẫn có thể ăn uống một ngày ba bữa tiêu chuẩn, chuyện này làm cho những người nghèo trong đội sản xuất khác một ngày chỉ ăn hai bữa vô cùng hâm mộ, thật muốn kiếp sau làm người của đại đội Song Cương.
Đáng tiếc có người ở trong phúc cũng không biết phúc, mỗi ngày Diệp Tiểu Muội có thể "sống như thần tiên" ăn một ngày ba bữa, vẫn có chút oán hận. Cho là cái gọi là ba bữa cơm này đã bị giảm giá, đồng chí Vương Thúy Phân phân phó cô chuẩn bị cơm tối, nhưng thậm chí chút gạo cũng không nỡ bỏ, nhà gần mười miệng ăn, dự tính cơm tối lại chỉ có nửa bát gạo!
Không bột đố gột nên hồ, Diệp Thư Hoa chỉ có thể cho nhiều khoai lang tùy tiện nấu một chút, cũng may năm nay khoai lang trên đất phần trăm có sản lượng nhiều, mẹ cô không mất trí đến mức ngay cả khoai lang cũng quy định số lượng. Nhưng để cho Diệp Thư Hoa nói buổi tối nhà cô ăn cháo khoai lang đều cảm thấy có chút thiếu tự tin, rõ ràng chính là một nồi khoai lang luộc.
Ở trong mắt cô chủ họ Diệp, khoai lang luộc hoàn toàn không tính là bữa ăn chính, nhiều nhất là làm bữa ăn phụ thôi.
Nhưng đồng chí Vương Thúy Phân nói, không phải tết không phải ngày lễ không đãi khách, buổi tối lại không cần làm việc, phí lương thực làm gì, tùy tiện ăn no là được.
Dù sao tài chính quyền hành quyết định công việc trong nhà đều trong tay đồng chí Vương Thúy Phân, bà ấy vui là được rồi, Diệp Thư Hoa có thể làm cũng chỉ là bữa tối lúc bưng chén thường sẽ xúc động một chút. Mỗi ngày bữa sáng bữa tối đều là khoai lang không ăn hết, số của cô thật khổ, sau đó thì liếm sạch sẽ bát. Trong lòng Diệp Tiểu Muội chê, nhưng thân thể vẫn rất thành thực.
Nhưng bây giờ cô đói bụng đến mắt nổ đom đóm, đừng nói là khoai lang luộc, ngay cả khoai lang sống cũng là trèo cao rồi. Từ trước đến nay thân thể và tâm hồn của cô chưa từng thống nhất như vậy, hận không thể lập tức bay về nhà ăn khoai lang luộc thơm ngát của mẹ cô luộc! Ra sức như vậy, tất nhiên không phải bởi vì Diệp Tiểu Muội rất thích công việc này, mà là bởi vì không làm xong không thể về ăn cơm. Cô đã đói bụng đến mức kêu ục ục từ lâu rồi, cảm giác mỗi phút đều muốn mạng chó của mình. Từ trước đến giờ Diệp Thư Hoa chưa từng nhớ nhung khoai lang của nhà bọn họ như vậy, à không, gọi là cháo khoai lang tương đối thích hợp.
Diệp Thư Hoa bị mấy bà bác gái trêu chọc đến chết đi sống lại, cúi đầu thấp đến mức cổ cũng có chút cứng, nhưng động tác ghi tên thúc giục đội viên in dấu tay lại không chậm trễ chút nào. Lấy tốc độ mắt thường có thể thấy đội ngũ trước mặt của Tống Thanh Huy đang từ từ rút ngắn lại. Một giây bị Lý Kế Hồng cười nhạo kia, đúng lúc Diệp Thư Hoa bị một thím kéo tới giới thiệu nhà mẹ mình có một cậu em chồng của một chị bà con, cũng tốt nghiệp cấp ba giống anh ba Diệp, làm công ở hợp tác xã mua bán trấn bên cạnh. Còn chưa có đối tượng, tóm lại là một người đàn ông độc thân giàu có, Diệp Thư Hoa nhất định không thể bỏ qua ba la ba la.
Diệp Thư Hoa không có tiền đồ, nghe đến hợp tác xã mua bán đã không nhịn được nuốt nước miếng một cái.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền