Chương 92 -
Trước mắt đại đội Song Cương còn chưa có điện, thậm chí vào ban đêm phần lớn đội viên ngay cả đèn dầu nến cũng không nỡ dùng, đen pin lại càng là đồ mắc tiền hiếm có. Đèn mỏ bảo bối này của đại đội, bàn về mặt tinh xảo thì kém hơn đèn pin, bởi vì nó có chút nặng, dùng cũng tương đối lâu đời, nhưng thắng ở chỗ ánh sáng đủ, một máy đèn mỏ tương đương với độ sáng của bốn năm cái đèn pin cầm tay. Bởi vì có nó, sau khi trời tối Diệp Thư Hoa ghi tên cũng không có chút vất vả nào.
Đàn ông thích nhìn người đẹp dưới ánh đèn, tất nhiên phụ nữ cũng thích nhìn anh đẹp trai dưới ánh đèn, hôm nay bởi vì ở trong đội phải cả đêm chia cá, không thể tiến hành trong tối lửa tắt đèn được, vì vậy chú Chí Căn đã ôm đèn mỏ bảo bối trong đội ra.
Ngẩng đầu lên nhìn, lập tức thấy được anh Tống mà cô nhớ mong đứng ở bên cạnh, ánh mắt Diệp Thư Hoa phát sáng. Mà bây giờ cơ hội đến rồi, đại khái là bởi vì Tống Thanh Huy xuất hiện quá đột nhiên, nhất thời Diệp Thư Hoa chưa kịp mang theo một tầng kính dành riêng khi nhìn anh. Lần đầu tiên cô nhìn dáng vẻ chân thật của Tống Thanh Huy, trong nháy mắt đó không nhịn được mà ánh mắt sáng lên, bởi vì anh rất đẹp trai.
Bình thường Diệp Thư Hoa thưởng thức thậm chí là ngưỡng mộ đối với Tống Thanh Huy, đều là tới từ thực lực kinh tế và phong cách nhà giàu của anh. Chỉ cần nghĩ đến chuyện anh cho cô kẹo và sữa mạch nha ngon như vậy, còn có những thịt hũ cô không có cơ hội thấy của anh, Diệp Thư Hoa cũng đã cảm thấy anh vô cùng đẹp trai rồi. Tất nhiên đây không phải là nói bộ dạng của Tống Thanh Huy không đẹp, chẳng qua Diệp Thư Hoa còn chưa có cơ hội nghiêm túc thưởng thức sự đẹp trai của anh mà thôi. Cũng không quan tâm đến giá trị nhan sắc.
Bây giờ Tống Thanh Huy đối mặt với cô, đúng lúc cũng được nguồn sáng bao phủ, bị ánh đèn chiếu sáng, vốn dĩ ngũ quan đã đẹp trai xuất chúng, bây giờ lại giống như bị bao phủ bởi một tầng ánh mắt nhàn nhạt. Thấy Tống Thanh Huy như vậy, đột nhiên trong đầu của Diệp Thư Hoa thoáng qua bốn chữ - Chi Lan Ngọc Thụ*.
*Chỉ con người ưu tú, xuất sắc.
Tuy nhiên để cho một người mù chữ thường chỉ biết "rất giỏi rất giỏi" đổi thành "muốn lấy chồng rồi" khen người khác và nhớ được câu "Chi Lan Ngọc Thụ" thì cần phải tu dưỡng văn học như Diệp Thư Hoa, đủ để chứng minh giờ phút này Tống Thanh Huy đã đẹp trai kinh thiên động địa.
Diệp Thư Hoa còn lưu ý, anh Tống không chỉ đẹp trai, còn thật tâm cơ, cố ý ăn mặc một phen mới ra ngoài. Lần nãy bọn họ "gặp mặt" là gần tối, Tống Thanh Huy mới từ vũng bùn đi lên, cả người đều biết thành tượng đất, chứ đừng nói đến chuyện có hình tượng hay không. Nhưng bây giờ cả người sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, tóc còn chưa khô, có thể thấy gội rất sạch sẽ. Không chỉ gội đầu, quần áo trên người của Tống Thanh Huy nhìn cũng thật mới, nút áo khoác còn chưa cài chắc, để cho Diệp Thư Hoa phát hiện cổ áo sơ mi bên trong. Ở thời đại này mặc áo sơ mi trắng, anh Tống thật là một thanh niên tinh xảo. Nhưng mà cô thích, hì hì!
Bị sắc đẹp mê hoạch trong nháy mắt Diệp Thư Hoa không cảm thấy đói bụng nữa, cũng không gấp về nhà, hứng thú nói chuyện đã được tăng lên: "Anh Tống, trễ như vậy mới đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền