Chương 96 -
Bước chân của Diệp Thư Hoa không khỏi dừng lại một chút. Không phải cô thay đổi phong cách ngốc nghếch đáng yêu ngày thường đột nhiên trở nên nhạy bén, mà là Tống Thanh Huy biểu hiện quá rõ ràng, dịu dàng dễ thân thiết biến thành đóa hoa lạnh lùng trên núi cao, người có chút chỉ số thông minh cũng biết có chỗ không đúng.
Bây giờ nhận ra, nhưng vẫn không nhìn thấy rõ được mặt anh, càng không biết giờ phút này anh có vẻ mặt gì, chỉ có thể từ tiếng "ừ" lạnh nhạt kia suy đoán, vào lúc này anh Tống có chút lạnh nhạt. Đèn pin chiếu sáng con đường dưới chân của Diệp Thư Hoa, còn Tống Thanh Huy lại ẩn mình vào trong bóng tối, nếu không phải bộ dạng khí chất của anh quá mức xuất chúng, cộng thêm Diệp Thư Hoa cẩn thận quan sát anh còn hơn cả những người khác, cũng không thể liếc một cái đã nhận ra.
Chẳng qua cô không có tính cách nhạy cảm, dù biết Tống Thanh Huy có chút khác thường, cũng sẽ không đổ trách nhiệm này lên người mình, cô ngoẹo đầu suy nghĩ một chút, đột nhiên ngửi được một trận mùi cá, mới chợt hiểu ra. Nhất định là bởi vì lúc cô ghi tên cả người dính đầy mùi cá, anh Tống không muốn đứng gần cô mới lạnh nhạt như vậy!
Diệp Thư Hoa cũng hiểu được lý do này, dù sao ở trong mắt cô, anh Tống chính là một thanh niên tinh xảo, dù bận rộn gặt gấp cũng có thể làm cho mình sạch sẽ chỉnh tề, nói không chừng âm thầm còn có chút bệnh sạch sẽ nhẹ, vậy tất nhiên không có cách nào nhịn được mùi lạ trên người cô rồi.
Đừng nói là Tống Thanh Huy chê, ngay cả Diệp Thư Hoa ngửi được mùi trên người mình cũng có chút chán ghét, cho nên rất thức thời đứng cách hai bước, tiếp tục nói chuyện với anh Tống:
"Cũng đã hơn chín giờ rồi, sao anh Tống lại đi ra ngoài trễ như vậy?"
Từ trước đến này Diệp Thư Hoa không giỏi che giấu, tất nhiên Tống Thanh Huy cũng nhìn thấy được động tác nhỏ của cô, lúc này anh mới phát hiện được mình không không có đạo lý. Diệp Tiểu Muội không tim không phổi, tính toán với cô, cuối cùng tự anh làm khó dễ mình.
Lý trí Tống Thanh Huy trở về như người tỉnh lại từ trong mộng, nhìn chằm chằm Diệp Tiểu Muội, lúc này mới lộ ra nụ cười như bình thường, dịu dàng trả lời:
"Lúc tôi đi ra mới vừa qua chín giờ."
Diệp Thư Hoa cũng theo đó cười thật tươi, sự "thay đổi thái độ" của Tống Thanh Huy ở trong mắt cô chính là đã xác thực được suy đoán của cô. Diệp Thư Hoa nhận được khích lệ tiếp tục giữ khoảng cách, cũng hỏi đến:
"Vậy anh ra ngoài trễ như vậy là tìm ai chơi sao?"
"Không có, tôi tìm đồ."
"Đã tìm được chưa?"
Tống Thanh Huy tỉnh bơ nói:
"Tìm được rồi."
"Vậy thì tốt."
Diệp Thư Hoa không hỏi Tống Thanh Huy muốn tìm cái gì, làm ra bộ dạng thở phào nhẹ nhõm, thuận thế xin giúp đỡ.
"Anh Tống, bây giờ không có chuyện gì rồi, vừa khéo làm phiền anh đưa em về một chuyến? Bằng không trời tối như vậy, em thật sự có chút sợ không tìm được cửa nhà mình."
Thật ra Diệp Tiểu Muội không nhờ, anh cũng định như vậy, chỉ là đi thêm một đoạn đường mà thôi, anh vẫn có chút phong độ này. Tống Thanh Huy rất sảng khoái gật đầu: "Đi thôi."
Diệp Thư Hoa mượn ánh sáng của anh Tống, vô cùng vui vẻ đi về phía nhà mình, lúc sắp đến nhà, mới đột nhiên nhớ mình thiếu chút nữa quên mất chuyện rất quan trọng, lập tức dùng bước chân lại.
Tống Thanh Huy cũng dừng bước theo.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền