Chương 98 -
Bởi vì cô và cha đội trưởng còn chưa về nhà, cửa cổng cũng chỉ khép hờ, cũng không có cài then bên trong, Diệp Thư Hoa rất dễ dàng đẩy cửa ra, vừa đi vào đã phát hiện trong nhà rất yên tĩnh, đen thui, có thể thấy mẹ cô và anh cả anh hai đã sớm thoải mái lên giường ngủ rồi.
Sự phát hiện này làm cho Diệp Thư Hoa có chút thất vọng bĩu môi, còn nói cô là bé đáng yêu của cả nhà, kết quả bé đáng yêu ra ngoài làm việc mệt nhọc, bụng đói cồn cào, bọn họ không đi đón cô thì thôi, còn không ở nhà chờ cô một chút, có thể thấy cũng chỉ là tình thân plastic mà thôi.
Diệp Thư Hoa buồn bực một chút, nhớ tới hộp kẹo trong lòng của mình, trong nháy mắt lại trở nên vui vẻ, đều không có ai chờ như vậy cô có thể thần không biết quỷ không hay giấu kẹo vào trong phòng, sau đó thoải mái ăn một mình.
Nói làm là làm, Diệp Thư Hoa rón rén trở về phòng của mình.
Bởi vì có tật giật mình, cho nên động tác hết sức nhanh nhẹn, Diệp Thư Hoa vừa vào phòng, nhanh chóng cất kẹo dưới gối.
Cũng may mà cô cẩn thận, mới vừa lấy gối đậy lại, lập tức nghe được tiếng mở cửa ở bên ngoài truyền đến, ngay sau đó là giọng của mẹ cô:
"Tiểu Muội, là hai người trở về sao?"
"Là con..." Diệp Thư Hoa bình tĩnh trả lời một tiếng, cũng bước nhanh đi ra ngoài.
Vương Thúy Phân cũng xách ngọn đèn dầu đi tới chỗ cô, có chút kỳ lạ hỏi:
"Mới trở về vào phòng làm gì?"
Đầu óc Diệp Thư Hoa xoay chuyển cực nhanh:
"Con đi vào tìm cây nến."
"Vậy đã tìm được chưa?"
Diệp Thư Hoa vươn hai tay trống không lắc đầu: "Không có."
Vương Thúy Phân liếc cô:
"Vậy ai nói với con là vào phòng tìm, rõ ràng trên bàn của gian nhà chính có cây nến mà."
"A, con thiếu chút nữa quên mất."
Quả thật Diệp Thư Hoa bị mẹ mình nhắc nhở mới nhớ chuyện này, cho nên vẻ bừng tỉnh nhớ lại rất chân thật
Con gái út thường xuyên phạm phải loại chuyện ngu ngốc này, Vương Thúy Phân cũng không thấy lạ gì, vừa xách ngọn đèn dầu để cho Diệp Thư Hoa theo mình vào phòng bếp chuẩn bị ăn cơm, vừa nói:
"Cha con chưa về?"
"Cha và chú Chí Căn còn đang bàn bạc chuyện quan trọng, chắc còn chưa về."
Vương Thúy Phân quay đầu lại hỏi:
"Vậy sao con lại về một mình, bên ngoài tối như vậy không sợ té sao?"
Vốn dĩ bà ấy cho là Tiểu Muội sẽ về cùng với cha mình, vừa vặn hai cha con ăn cơm cùng nhau, lúc này mới không kêu thằng cả thằng hai đi đón cô. Không nghĩ tới cô nhóc này một mình trở lại vào ban đêm tối tăm như vậy.
Diệp Thư Hoa ôm bụng than thở:
"Nếu còn trở về trễ nữa con sẽ chết đói mất."
Bây giờ cô có chút hả hê mãn nguyện, đã xem Tống Thanh Huy như vật trong tay, nhất thời không vội, cho nên tùy tiện chấp nhận lời đề nghị của anh. Về nhà sớm ăn uống no đủ, sau đó ngủ một giấc thật ngon, nghỉ ngơi dưỡng sức, tranh thủ sớm ngày bắt được anh Tống.
Cứ như vậy quyết định dứt khoát, Diệp Thư Hoa ngẩng mặt lên cười nói:
"Vậy em đi vào đây, anh Tống cũng về sớm đi."
Cô ôm một hộp đầy kẹo sữa, dưới ánh sáng của đèn pin cầm tay, vui vẻ đi tới cửa nhà mình, cũng không vội vào cửa, mà quay đầu vẫy tay tạm biệt với anh Tống đứng cách đó không xa.
Tống Thanh Huy cũng không trả lời, chẳng qua Diệp Thư Hoa cũng không thèm để ý, vẫn vui vẻ đẩy cửa vào nhà.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền