Chương 103 - Công xã ép dầu 1
Hôm nay trời vừa sáng, Ninh Du đã tỉnh giấc. Tối qua anh đã đồng ý với đội trưởng Chu sẽ cùng ông ấy đi công xã. Còn chưa chui ra khỏi chăn, anh đã cảm giác nhiệt độ lại thấp xuống. Cánh tay vừa mới vươn ra đã thấy cái lạnh thấu xương vây quanh, trong phòng đã lạnh như vậy thì có thể thấy được nhiệt độ bên ngoài sẽ như thế nào.
Anh không nhịn được mà cảm thán:
"Làm cái chăn bông mười hai cân này thực sự rất đáng giá"
, rồi thầm nghĩ, qua một thời gian nữa không chừng có thể sẽ có tuyết rơi. Cũng không biết ở chỗ này tuyết sẽ rơi đến mức độ nào.
Cùng lúc đó, Ninh Du tỉnh dậy cũng đánh thức Kiều Trà Trà - trong lòng có tâm sự, ngủ không yên ổn.
"Là anh gây ra tiếng động lớn rồi."
Anh vội nói:
"Còn đang sớm, mới sáu rưỡi thôi, em ngủ tiếp đi."
Kiều Trà Trà dần tỉnh táo lại, chớp mắt mấy cái:
"Em muốn đi xem gạch đã nung như thế nào rồi."
Ninh Du kéo tay cô ra:
"Hay là để anh đi xem cho? Hôm nay có hơi lạnh, nếu em muốn dậy thì mang thêm hai cái áo nữa đi."
Kiều Trà Trà vội rụt tay vào ổ chăn, rụt cổ lại:
"Được, anh đi đi. Trước khi đi thì nhớ hấp cơm lại, nấu thêm ít nước ấm cho em rửa mặt."
Ninh Du xoa đầu cô: "... Ừ."
Anh cuốn rèm cửa sổ bên cạnh bàn sách lên, nhìn phong cảnh sáng sớm. Sáng sớm sương mù mịt mờ, hoa cỏ trong sân dính thêm một tầng sương trắng mỏng. Nhìn xem, đây mới đúng là tiết sương giáng. Anh thầm nghĩ hôm nay dù lạnh nhưng đoán mặt trời cũng sẽ rất lớn.
Tiết sương giáng đến mạnh mẽ mà cấp tốc, làm cho rất nhiều người không kịp trở tay. Ninh Du lo lắng cho hai người già sát vách. Anh rửa mặt, hấp cơm xong thì đi qua xem một chút.
Cặp vợ chồng già đã dậy từ sớm. Nói là người già ngủ ít, nhưng mỗi ngày bọn họ chín giờ đi ngủ, sáng sớm bốn năm giờ đã tỉnh dậy. Kiều Trà Trà thấy họ làm việc nghỉ ngơi có quy luật và lành mạnh hơn người đời sau rất nhiều.
Ninh Du đứng ở ngoài cổng hỏi ông:
"Bác Dư, hôm qua hai bác ngủ có ngon giấc không, có bị lạnh không ạ?"
Dư Phục đang ngồi trong sân nhà dọn dẹp củi lửa.
Ông lão cười nói:
"Đừng lo lắng, trước đây mấy ngày hai bác nghe lời Tiểu Kiều đổi chăn, tối qua không hề bị lạnh."
Mấy năm nay bông là trong thôn phân, hoặc là con cái, học sinh và cách bạn bè nghĩ rất nhiều cách nhờ người gửi đến. Chăn mềm đủ dày cũng đủ lớn, hai người già cảm thấy cuộc sống rất thoải mái.
Lúc này Ninh Du mới yên tâm, sau khi bị Dư Phục nhét cho một đống mã thầy không biết lấy đâu ra thì quay trở về nhà.
Anh bỏ mã thầy lên bàn, dặn dò:
"Không thể ăn sống được, nhớ phải nấu lên đó."
Mỗi khi vào đông Trà Trà thích ăn mã thầy, cũng gọi là móng ngựa. Mùa đông hoa quả ít, mấy năm qua mỗi lần ăn mã thầy cô có thể ăn một lúc mười mấy hai mươi cái. Nếu có người bóc vỏ cho cô thì cô có thể ăn nhiều hơn nữa.
Trước đây, sau mấy lần cô ăn thì Ninh Du mới phát hiện ra, cô gái này thế mà lại ăn sống mã thầy.
"Á, không thể ăn sống sao?"
Lúc đó Kiều Trà Trà vô cùng nghi ngờ, trong miệng còn đang gặm, vừa gặm vừa hỏi.
"Đương nhiên là không được. Mã thầy là thực vật sống dưới nước, còn có thể có ký sinh trùng đó."
"Trùng? Ký sinh trùng?"
Kiều Trà Trà sợ đến choáng váng,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền