Chương 476 - Xuất hiện cơ hội xoay chuyển 1
Mùi bánh ú từ trong bếp truyền ra thoang thoảng, Kiều Trà Trà chạy vào xem thử rồi lại chạy ra:
"Chưa chín nữa."
Ninh Du cuối cùng cũng đã gỡ sạch một bên tay áo của Chương Chương, xoay người con gái lại:
"Đâu có nhanh chín như vậy? Phải đến hai giờ chiều mới ăn được."
Chương Chương dẩu môi: "Muốn ăn."
Kiều Trà Trà nhịn cười:
"Đi chơi ở đâu về mà dính hoa cỏ đầy người như vậy?"
"Bờ sông, đi bắt vịt bị ngã."
Chương Chương cảm thấy thái độ của mẹ tốt, vội vàng cười đáp.
Kiều Trà Trà mở to mắt: "Bờ sông?"
Ninh Du dùng sức đánh lên cái mông của Chương Chương:
"Nếu không phải ra bờ sông thì anh đã không tức giận như vậy. Nếu lần sau còn dám đi, đừng nói là bánh ú, cả bánh ngọt cũng không được ăn nữa, sữa bò càng không được uống."
Chương Chương vội vàng lắc đầu, ngoan ngoãn đứng ngay ngắn lại:
"Không đi, thực sự không đi nữa, anh gọi cũng không đi."
Đây là lần đầu tiên Chương Chương thấy cha nổi giận như vậy với mình, vội vàng rụt cổ không nói gì nữa. Trẻ con tuy còn nhỏ nhưng cũng không ngốc, có thể cảm nhận được cha thực sự đang rất tức giận.
Kiều Trà Trà mím chặt môi, đứng dậy quay lại phòng bếp. Sau khi vào bếp thì bật cười thành tiếng. Cô nhóc này đúng là tinh ranh, bản lĩnh thay đổi thái độ này thật khiến người ta cười chết.
Sau bữa trưa, bánh ú cũng đã chín.
Hương cọ bay ra mười dặm, mùi thơm tươi mới của lá cọ cuối cùng cũng đã hấp dẫn em trai Kiều đang ở bên ngoài tìm cảnh vẽ khắp nơi quay lại.
Trước đó, Kiều Trà Trà thấy cậu hiếm khi có thể kiên trì với một việc lâu như vậy, vì vậy trước nay luôn là khuyến khích, khuyến khích và khuyến khích. Cậu tiến bộ rất nhiều, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi mà đã dám ra tay vẽ truyện tranh, trong mắt Kiều Trà Trà chính là đang vẽ manhua. Mặc dù không thể sánh bằng manhua mà kiếp trước cô từng đọc, nhưng mà phong cách này tuyệt đối là độc nhất vô nhị. Ai ngờ khuyến khích xong cậu liền dành thời gian ra đi khắp nơi vẽ.
Em trai Kiều chạy như bay về, vào nhà còn chưa ăn bánh ú đã trực tiếp đưa ra một thông tin nặng ký:
"Mạnh Tố Hinh sắp về thành phố rồi."
Kiều Trà Trà kêu 'a a' chạy từ trong bếp ra, trên tay vẫn đang cầm nồi đất, kinh ngạc hỏi:
"Em nói ai?"
"Chính là Mạnh Tố Hinh hay chăn trâu chăn dê, còn có thể là ai? Không ai ngờ được rằng cô ấy lại có thể về thành phố. Nhưng mà cũng đúng, ban đầu cô ấy vốn được chuyển từ nơi khác đến, năng lực trong nhà e là không nhỏ."
Em trai Kiều vẫn còn phân tích, sau đó lại nghi hoặc:
"Không phải Trác Tầm Nhạn là con gái của chủ nhiệm cung tiêu xã sao? Sao lại không có động tĩnh gì chứ?"
Ở điểm thanh niên tri thức lâu rồi, sống chung một thời gian, cũng có thể đoán được đại khái tình hình gia đình của mỗi cá nhân. Người không có điều kiện gia đình tốt, trên cơ bản sẽ không nhận được quà gửi từ nhà, thỉnh thoảng còn phải gửi quà về. Người có gia đình bình thường, nhà sẽ gửi ít quà đến nhưng sẽ không quá nhiều. Trước đây khi trong thôn chưa được khá giá như hiện giờ bọn họ cũng không gửi tiền về, hiện giờ điều kiện trong thôn tốt lên thì sẽ gửi về một ít. Mà người có điều kiện gia đình tốt thì sẽ gửi thư qua lại với gia đình nhiều một chút, gần như cách một, hai tháng đều có quà gửi đến. Trong đó
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền