Chương 481 - Giày rớt xuống đất 2
Nhờ vào chuyện mấy năm gần đây cứ hai tháng sẽ nộp báo cáo tư tưởng lên một lần nên Kiều Trà Trà viết loại báo cáo này rất nhanh. Cô nhớ kỹ hết tất cả những gì của thôn Thượng Dương vào trong lòng, bút trong tay giống như có thần hỗ trợ, tới tới lui lui chưa đầy nửa giờ đã nhanh chóng viết ra bản báo cáo ngàn chữ rồi.
Lúc tháng sáu, hai vị chủ nhiệm kia không nói gì ngoài chữ "Được", sau đó cũng không nhắn nhủ lời nào, Kiều Trà Trà đã nghĩ để cho chú Chí Bân viết bản báo cáo《Kế hoạch phát triển dầu sơn dữu ở thôn Thượng Dương》trình lên để tìm kiếm mức độ tồn tại. Hết cách rồi, chuyện gì cũng phải dựa vào chính mình đi tranh thủ chứ sao. Núi không theo ta, ta bèn theo núi, vì tiền da mặt có dày cũng không xấu hổ.
Ninh Du ở bên cạnh nhìn hơn nửa ngày, không thể không bội phục công lực "nói khoác" của cô.
Cái gì mà một năm sau, hoàn thành công việc đổi mới xưởng ép dầu, chọn dùng máy móc ép dầu có hiệu suất cao...
Cái gì mà ba năm sau, dự định sẽ hoàn thành mục tiêu gieo trồng hai nghìn mẫu rừng cây dầu sở, chậm nhất năm năm sẽ có kết quả toàn diện...
Rồi cuối cùng sẽ thực hiện hội nhập hóa sản nghiệp dầu sơn dữu, thành lập sản xuất dây chuyền, sau đó thành lập nhà máy dầu sơn dữu, khai trương thương hiệu dầu sơn dữu của thôn Thượng Dương, dự định sẽ cung cấp 500 chức vị công tác...
Ninh Du nhìn thấy "tấm tắc" không ngừng, trong sự tán thưởng mang theo hâm mộ:
"Nếu anh có công lực này của em thì lúc viết báo cáo không cần phải vắt hết óc nữa rồi."
Kiều Trà Trà nghiêng đầu, trừng anh, buồn bã nói:
"Sao em cảm thấy lời này của anh không giống như lời khen?"
Ninh Du đứng thẳng người chân thành nói:
"Là lời khen mà, anh thực sự cảm thấy em rất lợi hại."
Kiều Trà Trà bĩu môi, đắc ý đứng lên:
"Phải vẽ lên cái bánh lớn chứ, đây là thứ mọi người phải học được."
Cô lại đánh giá Ninh Du trên dưới một lượt, nhíu nhíu mày:
"Anh còn quá non."
Da mặt không đủ dày, tất nhiên là không biết tâng bốc rồi.
Ninh Du cười ha hả:
"Vậy mong em vẽ được miếng bánh lớn khiến người ta thèm thuồng."
Nói xong, anh xoay người gọt đào để khao cái người đang vẽ bánh tốn hết nửa tiếng đồng hồ này.
Hôm nay mới vừa mua được đào, Kiều Trà Trà ăn một hồi. Đào mua được từ thị trấn kế bên, loại cây đào ở thôn bọn họ cũng từ thị trấn này ra. Chờ đến khi kết quả, cũng sẽ ra loại quả đào như này.
Đào này vừa to vừa ngọt, khuyết điểm duy nhất Ninh Du nhìn ra chính là có vết nứt, nhưng càng nứt ngược lại càng ngọt.
Cô cắn rột một miếng, lông mày nháy mắt đã nhảy lên:
"Thế mà không cứng chút nào!"
Cô thấy nó không hồng, vuốt cũng không mềm, nhìn cũng không thấy chín, nhưng ăn vào lại không thấy quả đào cứng chút nào. Miệng vừa cắn xuống, cô đã dễ dàng cắn hết thịt quả đào vào trong miệng. Nhai một chút, thịt quả đào trong cổ họng giống như bùng nổ, nước đầy ắp bắn ra xung quanh. Ngay cả trên quả đào, ở vị trí bị cắn một cái cũng có dòng nước ngọt ngào chảy giọt xuống dưới.
Kiều Trà Trà vừa nhai vừa gật đầu, đôi mắt sáng lên:
"Ngon quá, đào này ăn rất ngon."
Mềm mà ngọt! Mấu chốt là có mùi thơm của đào! Phải hiểu là mấy chục năm sau, hoa quả phong phú, các loại đào nhiều vô kể, giống như có thể hợp lại thành một bàn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền