Chương 505 - Chuyện nhà cửa 4
Thời gian ở nhà trôi qua rất nhanh, hiện tại Kiều Trà Trà mỗi ngày đều ngồi trong phòng máy sưởi. Tuyết càng rơi càng lớn, cô liền không muốn đi đâu nữa, hận không thể cả ngày ở trong nhà không ra khỏi cửa.
Công việc của Ninh Du thì rất nhiều, anh bị viện kéo đi làm nhân lực, nói là trong viện bận rộn. Thời gian rảnh rỗi anh cũng phải đi thăm hỏi thầy giáo mấy năm không gặp, có đôi khi Kiều Trà Trà cũng đi theo.
Hoành Hoành tràn đầy năng lượng, nhiều lần đi thăm cậu đều đòi đi theo. Thậm chí còn đòi cùng cậu út đi đến nhà thầy của cậu, nghe em trai nói, thầy Cố của cậu rất thích Hoành Hoành. Em trai Kiều chưa nói là không chỉ thầy cậu thích Hoành Hoành, quả thực là hận không thể đuổi nghiệt đồ như cậu ra khỏi môn, đổi thành thằng cháu của cậu. Thậm chí thường xuyên dùng ánh mắt hận rèn sắt không thành thép nhìn cậu, khiến cậu từng trận nơm nớp lo sợ, sợ ngày nào đó bởi vì mình bước chân trái vào nhà mà bị đuổi ra khỏi cửa.
Chương Chương thì sao, thường xuyên được bà nội cô bé đón đi chơi khắp nơi. Lần đầu Chương Chương theo bà nội ra ngoài thì còn ôm đùi cô nói
"không muốn không muốn, không nỡ xa mẹ"
, kết quả sau khi trở về nắm kéo tay bà nội cô bé, lưu luyến không rời, lau nước mắt hỏi:
"Ngày mai bà nội đến đón cháu nữa được không?"
Lý Quế Chi đau lòng muốn chết, vội vàng gật đầu:
"Cháu ngoan, ngày mai mua chocolate cho cháu ăn."
Chương Chương rớt nước mắt:
"Nhớ kĩ đó."
Kiều Trà Trà: "..." Xong rồi, trong mắt cô bé hoàn toàn không có mẹ mình nữa.
Kiều Trà Trà đặc biệt tò mò rốt cuộc mẹ cô cho mẹ chồng cô bùa mê gì mà lần này sau khi trở về, cô cảm thấy mẹ chồng cô như biến thành người khác, ý chí chiến đấu sục sôi, khắp người có một sự sung sức, không ra đường làm việc thật sự đáng tiếc. Sức lực này ít nhất có thể làm chủ nhiệm hội phụ nữ.
Mẹ chồng cô dắt Chương Chương đi chơi khắp nơi, đến công viên không cần vé vào cửa ngắm hoa mai, đến trung tâm bách hóa mua kẹp tóc, thậm chí còn đến tiệm cơm gọi một bàn tiệc hơn mười mấy đồng...
Chờ Ninh Du trở về, Kiều Trà Trà nói thầm:
"May mà không phải để mẹ anh trông cháu lâu dài, nếu không sẽ trông ra thêm một Vinh Phong."
Ninh Du phản bác:
"Không đâu, Hoành Hoành và Chương Chương trời sinh đã hiểu chuyện."
Kiều Trà Trà: Bộ lọc lớn thật.
Tiếp đó ngẫm lại, Ninh Du lại nói:
"Nhưng mà đừng mua kẹo, Hoành Hoành còn đỡ chút, Chương Chương ăn chocolate, Đại Bạch Thỏ mỗi ngày, anh sợ con bé đau răng."
Vì thế ngày hôm sau, Ninh Du cố ý ra ngoài trễ hơn chút. Chờ khi Lý Quế Chi tới, anh liền dặn dò chuyện này. Lý Quế Chi bĩu môi:
"Ai ăn kẹo mỗi ngày hả, hôm nay mẹ định đến nhà ông Mạc ăn cơm, được rồi, đừng khiến mẹ chậm trễ."
Nói rồi nụ cười lập tức hiện ra, vẫy tay:
"Chương Chương, tới đi với nội, hôm nay chúng ta đi ăn cơm Tây."
Lại xin lỗi mà nói với Hoành Hoành:
"Ngoan nhé, ngày khác nội cũng dẫn cháu đi."
Nói xong, hai bà cháu rời đi.
Đối mặt với ánh mắt sững sờ của Ninh Du, Kiều Trà Trà nhún vai:
"Mỗi ngày đều là như vậy, em cũng bó tay."
Anh có thể cản người lớn tuổi tiêu tiền cho con cháu sao, việc này nếu mà nói nhiều hơn thì là chính mình không biết tốt xấu.
Loại tình huống này cứ tiếp tục đến giao thừa. Vì sao, bởi vì rất nhiều nơi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền