Chương 508 - Đêm giao thừa 3
Có lẽ giờ cơm tối Triệu Quỳnh Hoa uống nửa ly rượu nho rừng do Kiều Trà Trà mang về mà lúc này trên người nóng rực, trong đầu dồn một đống chuyện.
Hai đứa con trai mỗi nhà có mỗi cái khó riêng, con gái lớn thì sao, sống cũng không tệ lắm, nhưng bình thường không có mẹ chồng giúp đỡ, thi thoảng cũng hơi mệt chút, chỉ có thể nói đều có lợi và hại riêng.
Con gái thứ, bà ấy lại càng không hiểu được, năm xưa đâu thể ngờ được đứa con gái thứ bập dập có thể có cuộc sống như hiện tại.
Nếu không phải bà ấy nhìn thấy cái bớt to cỡ móng tay sau lưng con gái thứ thì đã nghĩ con gái của bà ấy có phải đã bị tráo đổi không.
Bà ấy biết bản lĩnh của con gái thứ, cho nên con gái thứ nói muốn ở nông thôn, sau khi bà ấy tức giận cũng đành thôi, mỗi người có mỗi cách sống riêng, mà cả nhà con gái thứ thuộc kiểu ở đâu cũng không tệ.
Con trai út thì sao, vẫn xem như hiểu chuyện chút. Biết thương mẹ, luôn nói với bà ấy đừng lo lắng quá nhiều, dễ tổn hại sức khỏe. Còn biết cái gì có thể nói cái gì không thể nói, có lời biết nhịn không nói, chứng tỏ đã trưởng thành.
Chỉ là tính cách còn nghịch ngợm, cả ngày muốn vẽ vời quay phim, đây đâu phải là thứ kiểu gia đình như họ chơi. Có điều cậu cũng không có chuyện gì làm, so với việc cùng bạn bè ra ngoài lêu lổng, đi học vẽ vẫn tốt hơn rất nhiều.
Triệu Quỳnh Hoa nghĩ như vậy, dựa vào sô pha không dậy nổi, trong lòng thở dài.
Trong lúc ấy, bà nhớ tới Vinh Thư, sau khi hỏi thăm Vinh Phong, bà lại hỏi con dâu nhỏ:
"Dì nhỏ của nó chẳng phải đang dạy học sao, có thể nhờ cô ấy giúp đỡ kèm Vinh Thư của chúng ta không, Vinh Thư biết học, các con đừng cứ ép nó, để nó từ từ tiếp thu."
Chị dâu nhỏ hé miệng nói:
"Quan hệ giữa con và em gái không tốt lắm, nhờ dì nhỏ của nó kèm, không trả chút tiền con bé chắc chắn không vui."
Triệu Quỳnh Hoa:
"Vậy thì con trả tiền, thương lượng thử."
Hai đứa các con tiết kiệm quá mức, tiền mỗi tháng kiếm được chỉ tiêu số lẻ, lẽ nào còn không có tiền?
Chị dâu nhỏ cúi đầu, thu dọn bát đũa:
"Hai năm qua con đang muốn góp tiền mua nhà..."
Khóe miệng Triệu Quỳnh Hoa giật giật, hoàn toàn cạn lời.
Bỏ đi, còn có thể nói gì với chị ấy? Mua đi mua đi, có sức đi kiếm tiền, đừng tai vạ Vinh Thư thì bà ấy đã a di đà phật rồi.
Triệu Quỳnh Hoa nghĩ tới đây, vỗ đùi, tạo nghiệt mà! Quả nhiên là nuôi con một trăm thường sầu chín mươi chín, cả nhà như thế bà ấy đâu thể yên tâm được.
Giáo viên nói đứa trẻ này thành thật... đó chẳng phải ngốc sao, nhưng đều nói ngốc thì phải lo sớm, tuy đầu óc của Vinh Thư không linh hoạt lắm nhưng hơn ở chỗ chịu học, thành tích thi cử không đạt, nhưng luôn có thể thi cao hơn Vinh Quân, người bị giáo viên nói có chút mánh khóe.
Đáng tiếc thằng hai và vợ nó hở tí là mắng, khi mắng còn phải tiện thể lôi Vinh Quân ra so sánh, mắng con tới mức sinh bệnh.
Đêm dần khuya.
Kiều Trà Trà và Ninh Du bỏ tiền vào trong bao lì xì, sau đó đặt lên đầu giường của hai đứa trẻ.
Hoành Hoành chưa ngủ, vẫn đang đợi!
Cậu bé nằm sấp trên giường, sau khi nhận được bao lì xì thì đỏ mặt:
"Hai cái đều là chín đồng chín."
Kiều Trà Trà hôn cậu bé: "Chín chín là lâu bền (sử dụng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền