Chương 51 - Tiểu Kiều vào huyện thành 3
Rửa mặt xong, Kiều Trà Trà vội vàng ăn một bữa cơm. Cùng lúc ấy, Ninh Du cũng gọi con trai tỉnh dậy, giúp cậu bé đánh răng rồi treo cái túi đựng hai chiếc bánh màn thầu lên cổ đứa nhỏ, sau đó nắm tay đứa con còn đang buồn ngủ đi lên núi.
Đứa nhóc chibi này tựa như vẫn còn trong cơn nửa tỉnh nửa mê, bị người nắm lấy đi lên phía trước. Nhìn từ phía sau lưng, dáng vẻ ấy giống y như một chú chim cánh cụt vậy. Mấu chốt là trên cổ còn treo cái túi, cậu bé còn chưa hoàn toàn tỉnh táo nhưng vẫn có thể vươn tay vào trong túi vải, móc bánh màn thầu, dùng mấy cái răng nhỏ mà gặm lấy.
Tấm lòng của người cha của Ninh Du mặc dù tới muộn nhưng vẫn tới. Lúc sắp đến chân núi, anh liền ôm con lên. Hoành Hoành liền thoải mái tựa đầu ở trên bờ vai cha mình, ngây ngốc nhìn về phía mẹ ở phía sau mà cười.
Kiều Trà Trà cầm cây gậy gỗ dẹp trong tay, nhếch miệng khống chế ý cười. Ngẩng đầu nhìn lên, bờ môi của người làm cha này cũng hơi vểnh, cúi đầu nhìn một chút, nụ cười liền rạng rỡ thêm một phần.
"Ha ha ha ha ha ha!"
Kiều Trà Trà rốt cục nhịn không được. Dáng vẻ buồn cười kia của con trai thực sự khiến cho người ta muốn cười.
"Sao có thể bắt người ta như vậy cơ chứ!"
Cô dối trá khiển trách một cách vô cùng chính trực vang dội, nói xong lại chuyển đề tài:
"Làm thì làm rồi, còn không có máy ảnh chụp một tấm, thực sự đáng tiếc!"
Hai vợ chồng đều vô cùng tiếc nuối!
"Biết hiện tại chúng ta muốn đi làm gì không?"
Kiều Trà Trà hỏi con.
"Biết ạ, hái nấm!"
Trong núi, sương mù dần dần tan đi.
Lúc này, con đường trên núi ẩm ướt nhưng lại không dính chân và trơn trượt, thực sự thích hợp lên núi hái nấm. Nước chính là cội nguồn sự sống, trải qua mưa nhỏ trong đêm, nấm và rau dại phát triển thực sự không tệ.
Kiều Trà Trà cõng một cái gùi trúc, còn chưa tới chỗ cần đến đã hái nửa giỏ hành dại rồi.
Đây thật là, khó trách không ít người nói khi xưa vào lúc ăn không đủ no đều phải lên trên núi hái đồ ăn. Khỏi cần phải nói, chỉ riêng các loại rau dại đã có thể nhét đầy cái bao tử.
Ninh Du không hiểu:
"Hái nhiều hành dại như vậy để làm gì?"
Kiều Trà Trà nghẹn họng, cứng cổ nói:
"Em tự có tính toán của em."
Cô cũng không thể nói mình giống như người chưa thấy qua việc đời, nhìn thấy một lùm bụi hành dại trong lòng liền vui vẻ. Nếu như không hái thì chỉ trơ mắt nhìn một xấp tiền màu đỏ từ trước mắt cô bay đi.
Phải biết, món rau này ở mấy chục năm sau là vật vô cùng khó tìm.
Ninh Du cũng theo cô, Kiều Trà Trà có thể nhận biết rau dại, nhưng lại không nhận biết được các loại nấm.
Thế là hai vợ chồng một người hái rau dại, một người hái nấm. Hoành Hoành dừng lại mấy bận cũng từ từ tỉnh táo, nhếch môi cười, ở trong núi nhảy đến mấy lần.
Cậu bé cực kỳ hưng phấn, chạy tới chạy lui giữa cha và mẹ, nói:
"Cha mẹ, Hoành Hoành cũng tới tìm giúp cha mẹ nhé!"
Khỏi phải nói, đứa nhỏ này đúng là biết tìm.
Nó có thể nhận biết nấm trứng gà và nấm gan trâu, còn có thể nhận biết cây đông quỳ, rau sam.
Kiều Trà Trà vẫn cảm thấy con trai của cô thật rất biết lựa chọn đặc điểm để kế thừa. Khi từ đầu tiên mà nó nói trong cuộc đời này là cây vấn vương mà đợt đó Ninh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền