Chương 511 - Về thôn 3
Bà ấy vừa đi, Ninh Du mới xoay người đã thấy Trà Trà rón rén đi tới.
"A!" Ninh Du giật mình: "Sao vậy?"
Kiều Trà Trà chớp mắt, chắp tay sau lưng chậm rãi tới gần:
"Sao em cảm thấy vừa nãy nghe được gì đó, anh gì đó, Hoành Hoành Chương Chương Hồi Nam Hồi Bắc lại gì đó?"
Khẳng định là chia vàng!
Ninh Du vỗ vỗ cô: "Đóng cửa."
Kiều Trà Trà giống như chân chó nhanh chóng đóng cửa.
Ninh Du đi vào trong nhà tìm cuốc, tới dưới gốc cây hồng, nhìn nhìn rồi bắt đầu đào. Đào mấy cái hố lớn, sau mấy phút mới đào ra chiếc hộp sắt này.
Kiều Trà Trà: "Oa..."
Nhà giàu mà, màu sắc xinh đẹp có thể tổn thương mắt người này, nhìn vào quá cmn vui mừng!
Tim cô đập thình thịch:
"Giấu ở đâu?"
Ninh Du lại đi tìm vài công cụ, tới phòng ngủ của họ, bắt đầu đào đất.
Kiều Trà Trà: "..."
Xin hỏi, thế này có khác gì chôn ở bên ngoài?
Đất của nhà họ lót đá, sau khi dời giường ra lại đào đá ra, sau đó đào đất, lại bỏ rương gỗ vào.
Cuối cùng hộp sắt chứa thỏi vàng đặt trong hộp gỗ, đậy nắp rương gỗ, dồn đất trở lại, dầm đất, cuối cùng phủ đá.
Toàn bộ thao tác được thực hiện xong, trời cũng tối.
Ninh Du chống eo đứng thẳng người, phủi bùn trên người, than:
"Như thế này mới an toàn nhất."
Kiều Trà Trà gãi đầu, nuốt nước bọt nói:
"Nhưng như thế này em không ngủ được."
Ninh Du: "Làm sao?"
Kiều Trà Trà trừng mắt kinh ngạc nói:
"Lúc em ngủ vừa nghĩ tới bên dưới mình có 14 cân vàng, em đâu thể ngủ được?"
Ninh Du: "..."
Tiêu rồi, nói như vậy kỳ thực anh cũng không ngủ được.
Nhưng nghĩ như vậy, tối hôm đó cũng không biết là mệt hay là quên chuyện này, sau khi tắm rửa xong trở về giường, Kiều Trà Trà và Ninh Du đặt đầu liền ngủ, ngủ một giấc tới sáng.
Mấy ngày sau đó cũng như vậy, khiến hai người đều cảm thấy mình là người không vì 14 cân vàng mà động tâm.
Ồ, tính cách cao thượng này đúng là hiếm có trên đời!
Hai vợ chồng đều tán thưởng bản thân.
Ninh Du cắt ngang:
"Chúng con cũng không ở đó lâu, Hoành Hoành và Chương Chương xa chúng con không tốt với chúng, hơn nữa, con cũng có thể dạy ngoại ngữ... Năm sau không chừng chúng con sẽ lại về hai ba tháng, mẹ đừng lo."
Lý Quế Chi mấp môi, muốn nói gì đó, lại không nói. Gần nửa ngày, bà ấy nhìn trái phải, chỉ vào cây hồng nhỏ giọng nói:
"E, e là con cũng biết, ở đó đang giấu đồ, là do bà ngoại ông ngoại con để lại, mấy năm nay tối nào mẹ cũng ngủ trong lo lắng, đợi sau khi thu hồi lại nhà của con mới ngủ yên... Lần này con phải đi, chú ý chìa khóa đừng tùy ý đưa người khác."
Ninh Du không ngờ mẹ anh lại nói chuyện này, gật đầu sau đó lại hỏi:
"Muốn con giúp mẹ lấy lên không?"
Lý Quế Chi:
"Con có đường cất ngân hàng?"
Ninh Du:
"Không có, nhưng trong nhà lớn như vậy, để ở đâu cũng an toàn hơn để trong đất chứ?"
Lý Quế Chi trầm mặc một lúc, nói:
"Vậy con phải cất kỹ, tổng cộng... mười bốn khối (vàng), bà ngoại và ông ngoại con năm đó vốn muốn cho con sáu khối, nhưng con quá nhỏ, nên đều do mẹ nhận. Lúc này cha con cũng biết, khi đó ông ấy cũng nói không được nói cho con biết. Về sau mẹ đi gặp ông bà ngoại của con, sáu khối của con vẫn là sáu khối của con, còn lại Chương Chương Hoành Hoành, Hồi Nam Hồi Bắc chia ra là được."
Ninh Du bất đắc dĩ: "Mẹ nói những
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền