ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 515 - Về thôn 7

Ngày xuân dần qua, sau khi vụ xuân tới, trong thôn lại bận rộn.

Kiều Trà Trà đưa Hoành Hoành đi học, Chương Chương thì bắt đầu chạy trong ruộng với đám trẻ trong thôn.

Cô bé tròn ba tuổi, lớn giống Hoành Hoành năm đó vừa theo cha mẹ xuống nông thôn, nhưng cảm thấy ấu trĩ hơn Hoành Hoành năm đó nhiều.

Đương nhiên, cô bé như thế này mới đúng.

Nhìn Chương Chương chơi toàn thân đều là bùn đất, trên đầu còn cắm nhiều đóa hoa tử vân anh, lại nhìn Hoành Hoành đeo cặp sách nhỏ, tay cầm quyển vở tan học về, Kiều Trà Trà hơi ngẩn ngơ.

Thời gian trôi qua hơi nhanh, nhất là những ngày tháng yên bình tốt đẹp.

Trong hoảng hốt, Chương Chương xông về phía cô.

Kiều Trà Trà không chú ý một cái đã bị Chương Chương bẩn thỉu ôm chân, đứa nhỏ này cười toe toét, nói:

"Nữu Nữu chơi tới mất giày rồi, giày của con vẫn còn trên chân, đỉnh lắm đúng không mẹ?"

"..." Kiều Trà Trà đen mặt:

"Mẹ thấy con không phải đỉnh, con là muốn đánh."

Chương Chương lại chạy "vèo" ra:

"Không được đánh trẻ em, có gì từ từ nói, đây là mẹ nói với con!"

Kiều Trà Trà càng đen mặt, mấy hôm trước nhìn thấy Chu Bình An đang cầm roi tre đánh con trai, cô đi lên ý muốn khuyên vài tiếng, lời này bị đứa trẻ nghịch ngợm này nghe được, bây giờ cô vừa muốn lấy roi mây, cô bé đã nói lời này ra, khôn khéo quá chừng.

Hoành Hoành vươn tay ra, bắt em gái lại:

"Đánh, phải đánh mạnh, đó là mẹ nói mấy hôm trước, mẹ của hôm nay không có nói như vậy."

Chương Chương tròn xoe mắt, chỉ trích nói:

"Anh trai xấu!"

Đây là lời của cô bé!

Hoành Hoành hừ hai tiếng:

"Chẳng phải em luôn nói thế sao, không thể chỉ em được nói mà không cho chúng ta nói chứ."

Hai anh em lại cãi nhau ầm ĩ, sau đó từ từ cãi về đến nhà.

Kiều Trà Trà cúi đầu nhìn bùn đất trên người, vẫn rất tức giận, hung hăng vỗ mông Chương Chương mấy cái.

Đừng tưởng anh trai con chuyển lực chú ý giúp con, con sẽ không bị đánh!

Cách ngày, Kiều Trà Trà lên núi với chủ nhiệm Chu xem thử sơn quỳ. Sơn quỳ phát triển rất tốt, tốt tới mức Kiều Trà Trà đều sinh ra dục vọng muốn ăn kimbap và sashimi.

Chủ nhiệm Chu cảm khái:

"Nếu sơn quỳ của chúng ta cũng có thể tham dự thì tốt."

Kiều Trà Trà thuận miệng nói:

"Tới chừng đó hỏi thử, thực sự không được thì liên hợp tham gia triển lãm, khi dầu sơn dữu có khách hàng cố định thì có thể dọn ra một nửa chỗ triển lãm cho sơn quỳ."

Lời này rất đúng! Trước mắt chủ nhiệm Chu giống như mở ra cánh cửa mới, cười ha ha:

"Không sai không sai, có một ắt có hai, vẫn là Tiểu Kiều cháu nghĩ xa!"

Xem sơn quỳ xong, Kiều Trà Trà sẽ liên lạc với thành phố hẹn thời gian thu hoạch.

Cuối tháng, sơn quỳ được thu hoạch xong, thành phố kéo lô sơn quỳ này đi, lúc đi hận không thể bắt tay của chủ nhiệm Chu, dặn dò với Kiều Trà Trà:

"Hàng sơn quỳ của các cô rất tốt, về sau tuyệt đối duy trì chất lượng này, giá thu mua không thành vấn đề."

Kiều Trà Trà đâu thể không biết, sơn quỳ đều bán tới nhà hàng lớn ở thủ đô.

Cô đồng ý, khiêm tốn nói:

"Đương nhiên chúng tôi sẽ cố hết sức làm tốt nhất."

Lô sơn quỳ này nhiều hơn lô trước, thực sự bán được không ít tiền, lúc chú Chí Bân nhìn thấy số tiền này cuối cùng cũng có tiền sửa con đường mà chú tâm tâm niệm niệm rồi.

Trong một buổi tối, Ninh Du đang viết lách.

"...

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip