Chương 522 - Mâu thuẫn trong thôn 7
Sau khi dỡ nhà, bắt đầu dọn dẹp, Kiều Trà Trà và Ninh Du bao gồm em trai Kiều đều đeo găng tay đi làm việc.
Các đồng nghiệp của Ninh Du cũng tới giúp. Tạ Thiện Văn vỗ vỗ Ninh Du:
"Được đó, em nhìn thế nào cũng thấy như anh muốn định cư ở đây vậy?"
"Nói vớ vẩn, hạng mục này của chúng ta phải kéo dài bao lâu cậu còn không biết sao?"
Ninh Du cười nói:
"Ở nửa năm, ở một năm, ở hai năm đều không hề gì, mình thoải mái là được."
Tạ Thiện Văn thở dài:
"Nói như vậy em còn phải ngủ với thằng nhóc Phạm Bác Nhân kia thật lâu nữa."
Ninh Du ngẩng đầu, chỉ chỉ căn nhà hàng xóm:
"Ầy, thật ra nơi đó là nhà của cặp vợ chồng lão trung y ở, bằng không anh giúp cậu dọn dẹp một chút để cậu vào ở nhé?"
Tạ Thiện Văn cầm tấm gỗ ra sức ném, nói:
"Thôi, anh có vợ ở cùng, có con trai con gái còn có thể có em trai vợ làm việc, em một mình ở trong nhà đó, lạnh lẽo không có hơi người, còn không bằng ở đại viện."
Ninh Du cười, Tạ Thiện Văn là một trong số ít người theo chủ nghĩa không kết hôn, cũng không biết có phải vì lúc nhỏ cha mẹ đưa anh ấy cho ông chú mà để lại tổn thương hay không, anh ấy không hứng thú gì với chuyện kết hôn sinh con.
Bây giờ trong ngữ khí lại hơi ngưỡng mộ, cũng là hiếm thấy.
Nhưng sau khi ngưỡng mộ xong, Tạ Thiện Văn vẫn kiên trì suy nghĩ của mình, cha mẹ ruột nói muốn đưa cháu anh ấy cho anh ấy nhận nuôi, anh ấy cũng từ chối.
Người ta có cha mẹ ruột, làm gì phải theo anh?
"Tuy mấy anh em đó của em và vợ của họ đều rất vui vẻ, em vừa đi liền bảo con dính lấy em, nhưng em vẫn cảm thấy rất phiền."
Vừa làm việc vừa nói chuyện này, Tạ Thiện Văn nhíu mày nói.
Kiều Trà Trà lắng nghe, kinh ngạc:
"Anh em và vợ của họ bên cha mẹ ruột của cậu cũng chịu sao?"
Tạ Thiện Văn gật đầu:
"Chứ sao, thiếu điều bảo con giành nhau gọi em là cha."
Khiến anh ấy ngoài ý muốn chính là có hai đứa nhỏ cũng vui, nhưng điều này ngược lại càng khiến anh ta không muốn nuôi.
Cô độc đôi lúc cũng cô độc nhưng thoải mái.
Anh ấy cảm thấy con cái vẫn là của nhà người khác tốt, khóc náo không cần dỗ.
Đặc biệt là Hoành Hoành và Chương Chương của nhà Ninh Du, anh ấy không thích trẻ con nhưng hai đứa trẻ này lại khiến người ta thích, dù sao anh ấy không chỉ một lần nói muốn làm cha nuôi bọn chúng.
Tuy Ninh Du không nói gì nhưng anh ấy liền coi Ninh Du ngầm thừa nhận rồi.
Anh ấy cũng không muốn dưỡng lão gì, mình có tiền, ông chú còn sẽ để lại một khoản tiền lớn cho mình.
Tạ Thiện Văn cười nói:
"Về sau em cố gắng hơn, tranh thủ lúc về già cũng có thể đi lên núi ở giống như ông chú em, sau đó thoải mái sống hết đời."
Không tồi không tồi, suy nghĩ này thật sự rất tốt.
Kiều Trà Trà không có sở thích khuyên người ta kết hôn sinh con, thậm chí thi thoảng còn cảm thấy kiểu cuộc sống tiêu sái này của anh ấy rất tốt.
Mấy người vừa nói vừa sắp xếp, dùng cả một ngày mới dọn dẹp xong những thứ đồ này.
Trong nhà trống không, em trai Kiều mệt tới mức đầy mồ hôi, đứng một bên hỏi Ninh Du:
"Anh rể, muốn xây thế nào?"
Ninh Du: "Thì gần giống với bây giờ, có điều tới lúc đó sẽ kéo phòng rộng hơn, diện tích có lẽ có thể hơn năm mươi mét vuông,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền