ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 531. Vợ chồng thẳng thắn 4

Chương 531 - Vợ chồng thẳng thắn 4

Hạ đi thu đến, thu hoạch năm nay có chút không ổn, hạt thóc rõ ràng không có bộ dáng của mấy năm trước, nguyên nhân là do thời tiết. Cho nên không chỉ thu hoạch trong thôn là không ổn, các địa phương khác, thậm chí là tỉnh và một số vùng gần đây đều không khác là mấy.

Chú Chí Bân ngồi ở đầu bờ ruộng, xoạch xoạch hút thuốc, cau mày tràn đầy vẻ u sầu. Ông ấy đỡ trán nói:

"Làm sao đây, năm nay chúng ta còn có thể trải qua tốt hơn chút chứ chỗ khác thì sẽ không dễ chịu đâu."

May mắn mấy năm nay mùa màng đều thu hoạch lớn, kho lúa của mọi người trong thôn chứa không ít lương thực, hoàn toàn đủ cho mọi người trong thôn ăn được ba tháng. Nếu tiết kiệm một chút, nửa năm vẫn đủ. Mỗi nhà đều có lương thực dư, hơn nữa cũng có tiền, không lo năm nay sống không tốt.

Ninh Du cưỡi xe đạp đi qua, nói:

"Chú yên tâm, hiện tại đã có lương thực dự trữ cứu tế."

Trải qua ba năm này, vấn đề lương thực có cải thiện rất lớn, dưới cái nhìn của anh thì ăn no chắc hẳn cũng có thể.

Chú Chí Bân thở dài:

"Năm nay... không phải mùa màng tốt."

Ông ấy nói xong thì hỏi Ninh Du:

"Đúng rồi, cháu đi đâu vậy? Hôm nay không có họp chợ."

Ninh Du:

"Đến công xã gọi điện thoại ạ."

Đổng Lão Tam đúng lúc đi ngang qua:

"Sao gần đây cháu thường xuyên tới công xã gọi điện vậy?"

Gần đây hầu như ông ấy đều chạy tới thị trấn, bởi vì đứng giữa chuyện di dời xưởng ép dầu, ông phải lui lui tới lui, thấy Ninh Du tới công xã rồi quay về rất nhiều lần.

"Có chút chuyện."

Ninh Du không giải thích thêm, hỏi ông ấy:

"Trong huyện xây xưởng lại sao rồi ạ?"

Đổng Lão Tam cười ha hả gật đầu:

"Cũng không có chuyện gì, không có làm to chuyện, trực tiếp dành ra một xưởng cũ cho chúng ta sử dụng. Bên huyện nói có thể xây mới cho chúng ta, nhưng nghĩ cái xưởng cũ này cũng không tồi."

Chủ yếu là do Tiểu Kiều đã nói: Đừng nhìn vào việc xưởng đó tốt cỡ nào, mà phải xem phần đất lớn bao nhiêu. Quan điểm này rất nhanh đã thuyết phục được ông ấy, đúng lúc người dân trong thôn đều "giản dị tự nhiên" ở phương diện này, thẳng thắn áp dụng những quan niệm về ruộng nương để áp lên nhà xưởng, không quá coi trọng điều kiện bên trong, chỉ coi trọng diện tích.

Bèn chọn giống như chọn ruộng. Hai mẫu ruộng loại tốt nhất và năm mẫu ruộng loại trung bình, căn bản không nghĩ gì hết, rất nhiều người lựa chọn loại trung bình ngay. Loại trung bình chăm sóc kĩ thì vẫn có thể trở thành loại tốt nhất.

Vả lại không giống như ruộng nương, còn phải nhìn vào khu đất, khu đất của xưởng cũ này rõ ràng tốt hơn xưởng mới nhiều. Vì vậy bọn họ rất tình nguyện nhận xưởng cũ, khi biết sau này chỉ chia hoa hồng, dù không có quyền kinh doanh nhưng mỗi lúc họp chợ vẫn thường xuyên đến xưởng dạo chơi.

[...]

Sau khi Ninh Du trở về nhà vào buổi tối, anh nói xong thì Kiều Trà Trà ngẩn người:

"Đặc biệt đến cỡ nào?"

Ninh Du nhớ lại một lát, dứt khoát để sách sang một bên, kính mắt cũng để một bên, sau đó tắt đèn, ôm Trà Trà nằm xuống nói:

"Trong mơ rất kỳ lạ, anh mơ thấy vào buổi trưa ngày đầu tiên đến thôn, anh vốn tưởng rằng đây chỉ là một giấc mơ bình thường nên chẳng để ý nhiều, kết quả sau đó không lâu anh đã thấy người mình từng mơ thấy trong giấc mơ đó."

Kiều Trà Trà: "..." Đệt!

Đây là chuyện kì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip