Chương 541 - Đại học buồn khổ 4
Thế là sau khi thương lượng, Triệu Quỳnh Hoa quyết định nghỉ hưu trước để trông hai đứa cháu. Cộng thêm có bà nội của bọn trẻ giúp đỡ, hai đứa trẻ coi như được bố trí ổn thỏa.
Thậm chí Ninh Du cũng đã tìm xong trường cho Hoành Hoành, trường cách nhà không xa, lại là trường dành cho con cháu trong viện, năm xưa cũng là trường học của anh.
Hoành Hoành và Chương Chương đương nhiên không thể về thôn Thượng Dương, bởi vì sau khi đến vườn trái cây, Ninh Du không thể nào chăm sóc hai đứa trẻ. Kiều Trà Trà thì sao, cũng không tiện dẫn theo.
Tóm lại, tất cả đều đã được sắp xếp xong.
Ninh Du biết mình sắp phải đi học xa. Anh vì muốn ở thêm với Kiều Trà Trà vài ngày, nên đã không đi cùng với đại bộ đội của thầy Khổng, mà kéo dài tới tận đầu tháng ba mới lên đường.
Trước khi đi, Kiều Trà Trà khóc đến sưng cả mắt, Ninh Du an ủi đến mức cổ họng sắp khàn cả đi.
Ninh Du hết lần này tới lần khác an ủi cô, nhẹ nhàng xoa lưng Kiều Trà Trà:
"Không sao, anh sẽ về mà, em ngoan ngoãn đi học ở trường, Hoành Hoành và Chương Chương giao cho mẹ."
Kiều Trà Trà thút thít:
"Vé xe đắt lắm."
"Không đắt!" Ninh Du chắc chắn nói.
"Xe lửa còn khó ngồi..."
"Chỗ nào khó, anh nhớ tới em liền không thấy khó."
Ninh Du vừa lau xong nước mắt này thì cô lại chảy giọt nước mắt khác. Nội tâm Ninh Du thật sự dao động vào khoảnh khắc này, anh không muốn rời xa Trà Trà nhà mình.
Triệu Quỳnh Hoa nhìn đôi vợ chồng trẻ trong phòng, ngồi dưới bệ cửa sổ chậc chậc không ngừng.
Cũng kỳ quái, đâu phải không còn gặp mặt nữa, đâu thể đòi sống đòi chết như vậy. Ninh Du bình thường thấy rất ổn trọng, sao lúc này cũng ngân ngấn nước mắt chứ.
Triệu Quỳnh Hoa thực sự không hiểu tình cảm giữa con gái nhà mình và con rể, cứ cảm thấy hai đứa này rất sến súa.
Sến cách mấy, Ninh Du cũng phải đi.
Đến ngày Ninh Du đi, Kiều Trà Trà đứng ở nhà ga, dáng vẻ rơi nước mắt đó suýt chút nữa dọa người đi đường một vố.
Ninh Du đỏ mắt rời đi. Sau khi về thôn Thượng Dương, anh dọn dẹp phòng ốc trong nhà, nhưng đâu đâu cũng cảm thấy không đúng.
Còn Kiều Trà Trà thì sao?
Trong một tuần Ninh Du rời đi, cô đều phờ phạc, tựa như không có thứ gì có thể khiến cô hứng thú. Triệu Quỳnh Hoa nghĩ rất nhiều cách cũng vô dụng.
Sau đó Kiều Trà Trà cảm thấy thật sự không thể như vậy nữa, tự mình ra ngoài đi hai chuyến, tinh lực mới dần khôi phục.
Không đòi sống đòi chết như vậy, Kiều Trà Trà hứng khởi đến cửa hàng bách hóa tiêu một số tiền lớn, cả người cũng sống dậy!
Triệu Quỳnh Hoa đau lòng, mua một đống đồ như vậy, bà ấy cứ cảm thấy tim mình đang chảy máu.
Kiều Trà Trà lý lẽ hùng hồn:
"Hết cách, đây chẳng phải là sắp thuê phòng sao!"
Triệu Quỳnh Hoa ôm ngực:
"Năm sau mua không được?"
Kiều Trà Trà:
"Không được, con không tiêu tiền sẽ khó chịu!"
Sở thích lung tung gì vậy, Triệu Quỳnh Hoa thực sự cạn lời. Tóm lại, đợi sau tuần sau Kiều Trà Trà khai giảng, Triệu Quỳnh Hoa sẽ tới tứ hợp viện để chăm sóc cô.
Kiều Đạt thích mắt, thầm lẩm bẩm:
"Năm nay tôi cũng có thể nghỉ hưu, đến lúc đó tôi cũng tới."
Triệu Quỳnh Hoa:
"Ông tới làm gì, nói thế nào cũng là nhà con rể, tôi tới là được rồi ông còn tới."
Bà ấy vạch rõ những thứ này, kiên quyết không cho con gái nhà mình có cơ hội khiến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền