ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 552. Quảng giao sẽ thành 5

Chương 552 - Quảng giao sẽ thành 5

Cô không biết, lần giao dịch thành công ở hội quảng giao này mang đến chấn động lớn cỡ nào cho công nghiệp dầu sơn dữu ở thôn Thượng Dương.

Trước khi trở về, Kiều Trà Trà còn mua rất nhiều đồ, nối nhau một trước một sau rời đi, bọn họ cũng không cùng chuyến xe lửa.

Trở lại thủ đô, đem đồ đã mua chia chỗ này cho chỗ nọ, sau khi dùng con búp bê xinh xắn dỗ được Chương Chương miệng đang dẩu đến nỗi có thể treo hũ dầu, Kiều Trà Trà vội vàng chạy về trường học.

Giữa tháng 11, Ninh Du trở về. Năm nay tiến trình của dự án vườn trái cây có tiến bộ rất lớn, nghe nói là sắp tới có thể thả lỏng một chút, bởi vì công việc ở giai đoạn trước hoàn thành triệt để, hơn nữa còn hoàn thành tốt đẹp.

Sau khi Ninh Du từ Bình Bắc trở về thì nói với Kiều Trà Trà:

"Trong chính sách có chú trọng, từ trước chúng ta cần tự mình tìm cây giống sau đó mua cây giống trồng tiếp, hiện giờ chính phủ trực tiếp hỗ trợ cho vay, có nghĩa là tiền để trồng thêm một ngàn mẫu cũng có."

Kiều Trà Trà:

"Vậy chú Chí Bân quyết định có mở núi không?"

Lúc trước chú Chí Bân đã không chịu, ông ấy cảm thấy không thể chặt cây để trồng cây dầu sở.

Ninh Du:

"Chú Chí Bân không chịu cũng phải chịu, rất nhiều người trong thôn đều muốn kia kìa. Còn nữa, chủ nhiệm bao gồm trong huyện đều cảm thấy cần làm liền một mạch, mở rộng buôn bán dầu sơn dữu."

Kiều Trà Trà:

"Vì phát triển sản nghiệp, luôn phải hy sinh một ít. Nếu không đến lúc đó mấy công xã và thị trấn làm ăn phát đạt, thôn Thượng Dương chúng ta thì lại trì trệ không tiến bộ."

Ninh Du gật đầu:

"Em nói đúng. Hiện giờ sơn quỳ cũng đang tiếp tục gieo trồng, định sang năm sẽ cùng đem đến hội trường, doanh số lần này cũng đem đến mấy đơn đặt hàng khác, mấy nhà xưởng ở hai tỉnh kế bên đã đặt đơn."

Đây là chuyện trong dự kiến, Kiều Trà Trà bỗng nhiên rất muốn trở về xem xem, cô muốn nhìn xem hiện giờ thôn Thượng Dương trông như thế nào?

Ánh mắt Ninh Du ôn hòa:

"Ngoan ngoãn học hành đi, đừng nghĩ những việc này, ngoan!"

Anh đã nhìn thấy bài thi không đạt tiêu chuẩn kia, còn trộm gấp lại giấu dưới đệm giường.

"3... 35 điểm?"

Ninh Du nhìn điểm trên bài thi, ngẩn người, rồi lại ngẩn ngơ. Lật qua lật lại mà nhìn, không sai, không phải của Hoành Hoành, không phải của Chương Chương, càng không phải của em trai, mà là của Trà Trà nhà anh. Doạ anh hết cả một năm đó Kiều Trà Trà.

Có thể giấu một tờ thì giấu một lần, chẳng lẽ còn có thể lần nào cũng giấu sao?

Kiều Trà Trà lập tức đỏ mặt:

"Anh thấy rồi à?"

Ninh Du giả ngu lắc đầu:

"Thấy cái gì? Học kỳ này em đã xin nghỉ một tuần, còn muốn xin nghỉ nữa?"

Kiều Trà Trà vội đáp:

"Đương nhiên không!"

Nói xong, chớp mắt, cầm sách vở lên chạy đi đọc sách.

Mùa đông ở thủ đô tới sớm, cuối tháng 11, độ ấm liền một đường hạ xuống, gió lạnh thổi vào mặt đau rát, giống như lại sắp vào mùa miêu đông[1].

[1] Chỉ mùa đông lạnh đến mức chỉ trốn ở nhà không ra ngoài, cách dùng từ của vùng Đông Bắc Trung Quốc.

Nhưng miêu đông lại miêu không thành, mỗi ngày Kiều Trà Trà còn phải đến trường để học, chỉ có cuối tuần mới có thể nhẹ nhàng hơn chút.

Mỗi sáng cuối tuần, tuyệt đối là thời gian cô vui sướng nhất trong tuần. À, cần phải có Ninh Du, nếu không ổ chăn không đủ ấm áp.

Ninh Du

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip