ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 61. Khảo sát sơn quỳ 4

Chương 61 - Khảo sát sơn quỳ 4

Mưa dần dần lại lớn. Bên trong bóng tối, Ninh Du mím môi, mặc kệ có mưa đá hay không, ngày mùa thu hoạch sắp tới rồi, mưa lớn như vậy nếu như liên tiếp mấy ngày thì đối với hoa màu khẳng định có một chút ảnh hưởng. Dường như mặc kệ từ lúc nào, nông dân đều nhìn sắc mặt ông trời mà ăn cơm. Quanh năm suốt tháng, chỉ có lúa từ trong đất được mang lên phơi trên sân phơi lúa, lại từ sân phơi lúa được mang vào trong kho lúa, người nông dân mới có thể an tâm.

Kiều Trà Trà thở dài, trong lòng tự nhủ cũng may trong thôn có người quen, có thể mượn dù từ chỗ ông cậu. Dù rất lớn, che cho hai vợ chồng bọn họ tránh khỏi làn mưa.

Sau khi đi vào phòng, Ninh Du đi kiểm tra nhà vệ sinh trước, thấy không có chuyện gì Kiều Trà Trà liền đi vào, anh lại đi xem phòng bếp một cái. May mắn, hai cái lều gỗ này không sập càng không bị mưa dột. Có thể thấy được mấy ngày trước đây đào hố sâu để chôn trụ và bện áo tơi đều đáng giá.

Trở về phòng, Kiều Trà Trà đứng ở cửa giũ nước bên trên tấm nhựa, xoắn xuýt nói:

"Cũng không biết sát vách có sao không, nếu không đi xem một chút?"

Hai người già bên kia đã lớn tuổi, lại là người có tính cách không thích phiền phức người khác, mong là đừng xảy ra chuyện gì.

"May mà có em nhắc nhở anh, anh phải đi xem một chút."

Ninh Du trực tiếp lấy tấm nhựa cô vừa cởi ra khoác trên người mình, thay giày đi mưa, một tay cầm dù che mưa một tay cầm đèn pin, đi vào trong bóng tối.

Kiều Trà Trà đóng chặt cửa, trong phòng tiếng mưa rơi lập tức yếu bớt đi. Hiện tại cô đứng bên cửa sổ chăm chú nhìn xem, thỉnh thoảng còn có thể nghe được tiếng nói mớ của con trai trong lúc ngủ mơ. Đứa nhỏ mệt mỏi, đã ngủ.

Sau khi ăn cơm tối xong nó bị cha nó lôi đi làm thủ công, làm cái gì đây? Làm quần áo trẻ con. Đồ lót năm đó của Hoành Hoành không mang theo đến đây nên phải làm lại cho đứa bé trong bụng. Thấy vải bông trong không gian nhiều, dùng tiết kiệm thì có thể dùng đến lúc đứa bé lớn bằng Hoành Hoành bây giờ.

Nông thôn ban đêm rất ít chuyện phải làm, Ninh Du muốn đọc sách một chút, nhưng vì tia sáng lờ mờ nên Kiều Trà Trà không cho phép hai cha con đọc vào buổi tối. Rơi vào đường cùng, bèn thiêu thùa may vá. Có người đã nói, thêu thùa cũng có yêu cầu về ánh sáng đúng không, nhưng Ninh Du là người lợi hại, anh có thể nhắm mắt vẫn may được!

Đúng vậy, nhắm mắt vẫn may được! Kiều Trà Trà thật sự bị chấn động, đến mức đêm nay cô lãng phí hơn một giờ ngồi ở bên cạnh anh nhìn anh may đồ. Nhìn được một nửa thì thật nhàm chán, Kiều Trà Trà dứt khoát dùng rơm rạ còn lại lúc xây lều gỗ bện ra một cái màn cửa. Sau khi gắn màn cửa bằng rơm vào trên cửa sổ kế bên giường thì thấy cũng có chút ý vị. Mấu chốt nhất là, Hoành Hoành có vẻ an tâm. Kỳ quái, an tâm một cách khó hiểu. Cậu nhóc thỏ thẻ nói:

"Mẹ, có rèm che lại, bà ngoại sói sẽ không vào được nha."

Nói xong, còn cảnh giác nhìn cửa sổ, nở nụ cười ngọt ngào, sau đó cấp tốc kéo chăn lên, vùi đầu vào trong chăn.

". . ."

Không phải, đứa nhỏ nghe được bà ngoại sói ở đâu vậy? Hồi trước nghe bà ngoại nó nói? Nội tâm của đứa nhỏ thực sự không thể hiểu rõ, giống như thêm cái

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip