ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Sau Khi Chồng Tôi Xuống Nông Thôn

Chương 67. Lời nói khách sáo của Tiểu Kiều 1

Chương 67 - Lời nói khách sáo của Tiểu Kiều 1

Thời gian chầm chậm trôi qua.

Hôm nay là ngày một tháng chín, tháng tám của năm một chín bảy ba đã hoàn toàn trôi qua.

Đối với Kiều Trà Trà và Ninh Du mà nói, tháng tám tuyệt đối được xem là một trong những tháng quan trọng nhất của đời người. Nhà bọn họ vào tháng này đã ngã vào đáy cốc, nhưng lại ở trong đáy cốc từ từ sinh trưởng phát triển.

[. . . Ngày 1 tháng 9 năm 1973. thời tiết sáng sủa, tâm tình cũng sáng sủa theo, Kiều Trà Trà ở chuồng bò cũ thôn Thượng Dương. ]

Trong sân, bóng cây lượn quanh trong gió, hai con gà con lông vàng kiếm ăn trên mặt đất, thỉnh thoảng phát ra âm thanh líu ríu non nớt.

"Ba —— "

Dưới bóng cây, Kiều Trà Trà khép sổ ghi chép lại, chống mặt nhìn trời, ánh nắng loang lổ cứ như vậy xuyên qua lá cây rơi vào trên gương mặt trắng noãn của cô.

Cô híp híp mắt, dùng tay che mắt. Một lát sau, thoải mái duỗi eo, thoải mái phát ra một tiếng than thở.

Tổng kết cuối tháng trước đã viết xong rồi.

Làm một người chỉ muốn kiếm sống, cô không có thói quen viết nhật ký viết tuần thậm chí viết nhật ký tháng. Mà ngay cả các bạn học của những năm hai ngàn, ngoại trừ khi còn bé bị giáo viên và người lớn bắt viết nhật ký ra thì khi trưởng thành còn có mấy người viết nhật ký chứ?

Nhưng con người thời đại này lại khác, bọn họ sẽ viết.

Nhật ký không phải là nhật ký đơn thuần, hoặc là báo cáo công việc, có lẽ là sơ kết cuộc sống.

Ninh Du có một thói quen, anh viết báo cáo công việc và những sự việc phát sinh, từng bản từng bản chất cao gần bằng cái ghế!

Kiều Trà Trà cũng bị thói quen này của anh ảnh hưởng, đừng nói, viết thật sự có chút hữu dụng. Đặc biệt đối với loại người có trí nhớ không tốt lại có không gian như cô mà nói, chuyện vui hoặc là bùn đều có thể ghi lại hết, sau đó nhét vào bên trong không gian không sợ bị người phát hiện.

Tựa như lúc này, Kiều Trà Trà bỏ sổ tay vào bên trong không gian, lần sau lấy ra viết thêm chính là một tháng sau.

[. . . Hoành Hoành hình như đã hoàn toàn thích ứng với cuộc sống ở nơi này, lúc sáng sớm nó sẽ thức dậy cho gà ăn, sẽ ngồi ở trên tảng đá nhìn ba con lừa đang chậm rãi đi bộ ở phía xa, sẽ ôm ấm tiểu đào mà Ninh Du làm đi vào ruộng đưa nước cho anh, sau đó ngồi ở bên trên sân phơi lúa cùng trẻ con trong thôn chơi đùa với nhau. ]

[ Tôi và Ninh Du còn không bằng nó, bởi vì tôi tính sơ sơ, bạn bè mà hai người chúng tôi quen ở đây cộng lại cũng không nhiều bằng bạn của nó. ]

[ Đương nhiên, Ninh Du mới là người mau mắn nhất. Tôi cảm thấy rất may mắn khi quen biết Bình Của, cô ấy là một cô gái lạc quan sáng sủa, nhưng gần đây tâm tình hình như không tốt lắm. Tôi còn làm quen được cô gái kỳ quái Trình Vân Vân nữa, nguyên nhân là mấy ngày trước Hoành Hoành trêu gà chọc chó cuối cùng bị con ngỗng lớn đuổi theo mà gào khóc bỏ chạy, mà cô ấy miệng ngậm thức ăn, một tay bóp lấy cái cổ dài của con ngỗng kia, cứu vớt cái mông nhỏ Hoành Hoành. ]

[ Cô gái Trình Vân Vân này quả thực không biết ngụy trang, cô ấy đối xử với tôi rất tốt, thường xuyên kiếm đủ cớ để tìm tôi. Tôi và cô ấy ở chung mấy ngày, trong lòng rất nhanh liền nảy ra một suy đoán

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip