Chương 56: Lãnh thịt heo 2
Nhà họ Lý vốn nên để Đại Hoa ở nhà nấu cơm đến lãnh thịt, nhưng Giang Ái Linh không yên tâm Đại Hoa cho lắm, cảm thấy cô bé tuổi còn quá nhỏ, quá đơn thuần, thịt bị cắt bớt cũng không biết. Bởi thế bèn xung phong nhận việc tới đây lãnh thịt. Mẹ Lý cũng lo lắng Đại Hoa, nghe Giang Ái Linh muốn tới nên đã cho phép.
Thôn Thanh Thủy có tổng cộng chín mươi mấy hộ gia đình, có hơn sáu trăm nhân khẩu. Thịt heo rừng này, nếu phân chia theo đầu người thì bình quân mỗi người cũng chỉ chừng được nửa cân. Bởi vì là vụ mùa thu, trong thôn bàn bạc gia đình có sức lao động nhiều thì chia thêm một ít, cho nên số lượng thịt nhận của mỗi gia đình cũng khác nhau tùy theo số lượng lao động. Có vài nhà lực lượng người lao động ít, trẻ em nhiều, thịt được phân vốn dĩ đã ít rồi lại còn bị giảm hơn nữa. Vậy nên, không tránh khỏi có người không bình tâm tĩnh khí, phê bình kín đáo với nhà Thẩm Y Y cũng là chuyện thường tình.
Nhưng điều này cũng đủ làm sôi trào, những người trí nhớ tốt một chút còn nhớ rõ sự ngang ngược lúc Thẩm Y Y vừa xuống nông thôn, cái này không làm được cái kia không biết làm, trên tay không cẩn thận bị một vết thương nhỏ cũng sẽ hô to gọi nhỏ, cứ như sắp mất mạng tới nơi, bảo người ta đưa cô lên trạm y tế của thị trấn để xử lý vết thương. Sau khi gả cho Lý Thâm, cô càng không làm việc, cũng xem thường người trong thôn, trừ phi nhất thiết, nếu không cũng rất ít phản ứng gì với thôn dân. Người trong thôn nghèo, nhưng mọi người biết tức giận, vô thân vô cố ai bằng lòng “nâng bi” cho cô. Vì vậy dù cho thường ngày đụng phải cô cũng đều không chào hỏi.
Thịt này làm sao mà có, mọi người cũng đã biết gần như đầy đủ. Khi Thẩm Y Y xuất hiện, ánh mắt như có như không rơi vào trên người cô. Mọi người e ngại tính tình cô bình thường cao ngạo, xem thường người khác nên không có ai chào hỏi cô. Thẩm Y Y cũng không cố ý tự làm mình ê chề, chỉ là ngẫu nhiên đối mắt với người nào đó thì cô sẽ mỉm cười ra ý chào một cái.
Hôm nay cô vậy mà nở nụ cười với bọn họ? Mọi người đều kinh ngạc.
Đương nhiên Thẩm Y Y cũng biết thanh danh của mình trong thôn là như thế nào, nhưng việc này thật sự cô cũng rất vô tội, nhưng cô lại không thể nói với người trong thôn:
"Cáo lỗi với mọi người, trước kia đều là kịch bản, tôi dựa theo kịch bản mà thôi."
Vì vậy, có thể cứu vớt quan hệ thì đương nhiên là tốt nhất, nhưng mà không thể cứu vớt thì thôi.
Đội ngũ bước lên rất tốc độ, rất nhanh đã đến phiên Thẩm Y Y rồi. Giang Ái Linh xếp ngay đằng sau Thẩm Y Y, nhìn thấy Thẩm Y Y bị làm khó, không khỏi nhìn có hơi hả hê. Thẩm Y Y không có chú ý tới Giang Ái Linh, càng không nhìn ánh mắt của người khác.
Thịt là trưởng thôn phân. Trưởng thôn thấy cô, mỉm cười chào hỏi với cô, còn cắt cho cô nhiều hơn người khác năm cân.
Người đến đây lãnh thịt lập tức trở nên tế nhị.
Trưởng thôn liền nhìn ra, cất cao giọng nói:
"Nếu không có vợ Lý Thâm, chúng ta sẽ không ăn được thịt heo rừng, chớ nói chi là người ta suýt nữa bởi vì con heo rừng này mà bỏ mạng, cho người ta thêm năm cân thịt chẳng lẽ không nên sao?"
Trưởng thôn vừa nói xong, có không ít người cảm thấy có lý, nhưng cũng có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền