ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 73: Nhận sai 1

Sau khi nhóm của Thẩm Y Y bắt được hơn mười con cá, cô quyết định dừng lại. Hơn mười con cũng không phải là ít, cầm tay không cũng khó mà giữ hết.

Nhị Bảo xung phong quay về nhà lấy thùng. Trong lúc đó, Thẩm Y Y và những đứa trẻ còn lại ngồi bên bờ sông canh cá, đồng thời quan sát đám người Lý Thiết Trụ bắt cá.

Tóm lại, trước đó, Thẩm Y Y đã giở mánh cũ “dạy” Đại Bảo và Vượng Tài cách bắt cá. Tiểu Bảo còn quá nhỏ nên chưa thể dạy được. Sau một màn lừa bịp của cô, đám người Thiết Trụ tin rằng cá trong sông rất nhiều và rất dễ bắt.

Thế là bọn trẻ cũng lần lượt xắn ống quần lên, học theo dáng vẻ của Thẩm Y Y. Đám Lý Thiết Trụ mô phỏng phương pháp của cô, trừng to mắt nhìn sát mặt nước, nhưng nhìn cả buổi cũng không thấy gì. Cuối cùng, chúng quyết định vươn tay bắt trực tiếp, kết quả lại chẳng bắt được gì.

Đang lúc định từ bỏ, trên mặt nước vẫn đục bỗng nhiên xuất hiện một con cá. Mấy đứa trẻ cả kinh, Lý Thiết Trụ và Hà Vệ Đông phản ứng nhanh nhất, đồng thời nhào tới. Bắn bùn lên tung tóe.

“A!”

“Shh!”

Hai người đụng vào nhau, còn nhào hụt. Chẳng những không bắt được cá, chúng còn cụng trúng đầu. Lý Thiết Trụ đau tới đỏ mắt, giọng nói có chút nghẹn ngào, chửi: “Hà Vệ Đông, cậu nhào tới làm gì? Đều tại cậu, cá bị cậu dọa chạy rồi!”

“Tôi cũng bắt cá!”

“Tôi đã nhìn thấy rồi, còn cần cậu bắt à!”

“Cmn sao tôi biết cậu nhìn thấy chứ?”

Hai người cãi nhau, cãi mãi cãi mãi, thế mà lại chảy nước mắt. Hai đứa còn lại và Cẩu Đản ngơ ngác nhìn chúng.

Thẩm Y Y phá hoại: “...” Đều là bọn nhóc choai choai.

Cùng lúc ấy, Nhị Bảo xách thùng, chạy tới giống như cơn gió, trên mặt tràn ngập nụ cười xán lạn: “Mẹ! Con lấy thùng tới rồi!”

Thẩm Y Y nhận lấy thùng trong tay cậu, nhặt một con cá bỏ vào trong thùng, nói: “Nhặt chúng vào trong thùng, mang về tối nay chúng ta ăn cá.”

“Vâng.” Đại Bảo, Nhị Bảo, Tiểu Bảo, còn có Vượng Tài vui sướng đáp, hoàn toàn không nhìn ra nét mặt phẫn nộ vì vừa bị giành cá.

Hì hục nhặt cá trên đất bỏ vào trong thùng.

Bên kia, Lý Thiết Trụ và Hà Vệ Đông đã ngừng cãi, lặng lẽ lau nước mắt. Chúng không bắt được cá, chỉ có thể bực dọc nhìn nhóm người Thẩm Y Y thu hoạch bội thu.

Thẩm Y Y nhìn Hà Vệ Đông đỏ mắt nhưng quật cường không để nước mắt chảy xuống, vẫy tay.

Hà Vệ Đông lập tức đi về phía cô, nhưng bởi vì xung đột vừa nãy, cậu ta còn có chút ngại: “Thím hai Lý, thím tìm con?”

“Muốn ăn cá không?” Thẩm Y Y hỏi.

Hà Vệ Đông nuốt nước miếng, ánh mắt lén lút liếc nhìn cá trong thùng. Cá loại nào cũng có, cá chép, cá cỏ, cá đen…vừa to vừa béo, cậu ta còn chưa từng bắt được con cá nào to như vậy.

“Con trả lời câu hỏi của thím, thím cho con một con.” Thẩm Y Y dụ dỗ: “Vừa nãy có phải các con cướp cá của Vượng Tài không? Còn ức hiếp mấy người Đại Bảo?”

“Khụ khụ.” Lý Thiết Trụ nghe xong liền sợ, không lo khóc nữa, sợ Hà Vệ Đông phản bội nó, vội vàng ho hai tiếng.

Nó không lên tiếng còn đỡ, vừa lên tiếng ngược lại khơi dậy tâm lý phản nghịch của Hà Vệ Đông, nói thẳng: “Phải!”

“Biết sai không?”

Lý Thiết Trụ càng sợ, không nhịn được đi lên: “Hà Vệ Đông!”

“Biết!” Hà Vệ Đông khiêu khích nhìn nó.

“Vậy thì xin lỗi chúng đi, nếu chúng tha thứ cho con, thím cho con một con

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip