Chương 836: Giang Ái Linh và Giang Uyển Nhu ăn vụng 1
Ngay từ khi bọn họ quyết định về quê, Lý Thâm đã liên lạc với Lương Quân và nhờ ông ấy đến ga xe lửa để đón người.
Ba ngày sau, Nhị Bảo và Tiểu Bảo theo cậu lên tàu hoả trở về quê.
Bọn họ ngồi toa giường mềm, an toàn hơn toa giường cứng rất nhiều, cả ba cậu cháu không cần phải lo lắng về việc chuyện trộm cắp, ăn rồi ngủ ngủ rồi chơi, cười cười đùa đùa cười hi hi ha ha, rất nhanh liền đến nhà ga.
Ba cậu cháu mang đồ đi tìm Lương Quân, Lương Quân đứng ở chỗ rất dễ thấy, bọn họ vừa ra khỏi trạm liền nhìn thấy ông ấy, bên cạnh còn có Lương San San.
Ánh mắt Thẩm Vũ Hiên vừa thấy Lương San San, ánh mắt liền sáng lên.
Tiểu Bảo đụng đụng cậu mình, nhắc nhở:
"Cậu nhỏ, chú tém tém lại một chút, bố của mợ nhỏ vẫn còn đang ở đây!"
Thẩm Vũ Hiên lập tức đứng thẳng người, nhìn bóng lưng của bọn họ hô: "Chú!"
Lương Quân và Lương San San quay người, đi về phía bọn họ, khi đến gần hơn, Lương Quân liếc nhìn đôi tình nhân nhỏ bên cạnh anh mắt như muốn dán vào người đối phương, tức giận nói:
"Được rồi, đừng làm như đôi uyên ương bị chia cắt khổ sở như vậy, mới cách nhau có mấy ngày chứ hả?"
Lương San San đỏ mặt, tức giận nói: "Bố!"
Lương Quân phớt lờ bọn họ, lấy đồ giúp Nhị Bảo và Tiểu Bảo, nụ cười của ông ấy với Nhị Bảo và Tiểu Bảo còn hiền lành hơn nhiều so với Thẩm Vũ Hiên,
"Mệt đúng không? Để bác Lương lấy đồ giúp các cháu."
Cha Lý mẹ Lý và Thẩm Y Y đã chuẩn bị rất nhiều đồ để Nhị Bảo và Tiểu Bảo mang về, trọng lượng của túi lớn túi bé cũng không nhẹ.
Nhị Bảo xách hành lý lên một cách dễ dàng, không để ý nói:
"Không cần, bác Lương, đối với bọn cháu mà nói chuyện nhỏ này chẳng tính là gì cả!"
Tiểu Bảo đang chuẩn bị giao hành lý trong tay ra: "..." Anh hai, mặc dù anh là một người đàn ông mạnh mẽ, nhưng em thì không!
Lương Quân cười lớn, giúp bọn họ xếp đồ lên xe, sau đó ôm vai Nhị Bảo,
"Bác nghe nói cháu đậu đại học rồi?"
Nhị Bảo rất tự hào về trường đại học mà mình đã trúng tuyển,
"Cháu đỗ trường Đại học Quốc phòng."
Lương Quân nghe vậy liền thấy ngạc nhiên, ông ấy biết Nhị Bảo đỗ đại học, nhưng ông ấy cũng không biết Nhị Bảo được nhận vào trường nào,
"Cháu muốn làm quân nhân?"
"Đúng vậy!" Nói về ước mơ của mình, đôi mắt của Nhị Bảo như tỏa sáng.
Lương Quân vỗ vỗ đùi, hỏi cậu bé chọn quân chủng nào, sau đó nói trước kia ông ấy cũng từng là quân nhân, Nhị Bảo ngạc nhiên, hai người tán gẫu như không có ai.
Tiểu Bảo: "..."
Thẩm Vũ Hiên, Lương San San: "..."
Cuối cùng, Thẩm Vũ Hiên nhận nhiệm vụ lái xe.
Cùng lúc đó, sau khi nhận được tin bọn họ sẽ trở về quê thờ cúng tổ tiên, mọi người trong nhà họ Lý và dân làng đã đợi ở cổng làng từ sớm, háo hức mong đợi nhìn về phía chỗ đường giao cách.
"Ai? Tại sao giờ này rồi còn chưa đến? Không phải nói hôm nay đến rồi à?"
Có người hỏi.
"Không biết, Đại Bân, Lý Thâm và vợ nó nói khi nào Nhị Bảo sẽ đến?"
Lý Đại Bân gãi gãi đầu,
"Nghe nói tám giờ sáng nay tàu mới đến ga."
"Từ ga xe lửa về đến đây cũng mất khoảng ba tiếng... Bây giờ mới mười giờ, làm sao đi nhanh như vậy được... Không đúng, đã gọi người ra chở bọn nhỏ chưa?"
"Không cần người ra chở,"
Thôn trưởng già chưa từng lên tiếng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền