Chương 838: Mang đường về cho Vương Yến 1
Giang Uyển Nhu nghĩ đến chuyện Lâm Gia Đông lừa cô ta ly hôn để trở về thành phố. Hắn nói sẽ về thành phố trước, sau này sẽ đưa cô ta và con trai lên sau. Khuôn mặt Giang Uyển Nhu càng thêm vài phần u ám khi nhớ lại điều này.
Cùng lúc ấy, Giang Ái Linh không để ý đến biểu cảm của Giang Uyển Nhu, cô ta nhìn Hà Chiêu Đệ đang bận rộn chuyện tiệc tùng, khinh thường nói:
"Không biết chị dâu của chị thích thú cái gì, người ta thà đứa người ngoài cũng không đưa chị ấy đến Bắc Kinh, vậy mà còn vội vàng giúp đỡ làm việc... Ha, dù sao chị cũng không ngu ngốc như vậy!"
Nói xong, cô ta cũng không quên dặn dò Giang Uyển Nhu:
"Ăn nhiều đi, bữa ăn miễn phí đừng không ăn, ăn xong chúng ta lại gói lại một ít giấu mang về nhà, để dành ngày mai ăn!"
"Ừm!" Giang Uyển Nhu ngoài mặt đồng ý, nhưng trong lòng cô ta không khỏi cảm thấy đau xót. Cô ta thật sự đã rơi đến bước đường cần phải tham lam chút của hời của Thẩm Y Y.
Buổi trưa, Giang Ái Linh đã gói ghém rất nhiều thịt mang về nhà giấu.
Mãi cho đến tối, mọi người mới dần giải tán, chỉ còn vài cô vài bác ở lại giúp thu dọn đồ đạc.
Vương Yến cũng nằm trong số đó. Cô ta nhìn về phía Nhị Bảo, con trai Hà Vệ Đông của cô ta và một vài đứa nhỏ đang trò chuyện với Nhị Bảo, cô ta tìm cơ hội im lặng bước tới.
Hà Vệ Đông không hiểu rõ lắm về chuyện thi vào đại học của Nhị Bảo,
"Không phải cậu nói muốn trở thành quân nhân sao? Tại sao lại thi vào đại học rồi?"
"Đó không phải là vì tôi chưa đủ tuổi sao? Vào trường quân đội tớ có thể được trải nghiệm cuộc sống của một người lính trước, hơn nữa, nó còn giúp ích cho tớ trong việc bình xét cấp bậc phát triển gì gì đấy, cho nên tớ mới tham gia kỳ thi đại học,"
Nhị Bảo nói một cách nhẹ nhàng, như thể việc thi đậu đại học cũng chỉ là chuyện bình thường.
Tiểu Bảo đang giúp cậu mình dọn dẹp, nghe anh hai mình nói vậy âm thầm trợn tròn mắt.
"Thật sao?" Hà Vệ Đông thất vọng nói:
"Nhưng điểm số của tớ không thể vào đại học được..."
Mấy người bọn họ lúc đó đã ước định cùng nhau đi quân đội.
"Vậy thì cậu nên học tập chăm chỉ,"
Nhị Bảo nói.
Hà Vệ Đông tức giận,
"Tớ cũng muốn chứ, nhưng tớ không hợp với mấy chuyện đó!"
"Được rồi, được rồi, được rồi,"
Nhị Bảo an ủi nói,
"Vậy tốt nghiệp trung học phổ thông xong thì cậu đăng ký nhập ngũ đi, năm nay cậu mười sáu tuổi tốt nghiệp trung học cơ sở, sau đó học thêm hai năm trung học phổ thông, vừa tròn mười tám tuổi, còn việc bình xét cấp bậc gì, trước tiên không cần quan tâm."
Cùng lúc đó, Giang Ái Linh khi thấy người ta giải tán thì lại lén chạy ra ngoài, xem còn có gì để mang về không, thì nghe thấy lời nói của Nhị Bảo.
Ngay lập tức khịt mũi:
"Nhị Bảo, nghe cháu nói có vẻ nhẹ nhàng quá nhỉ, danh ngạch nhập ngũ cũng không có nhiều, chưa chắc gì đã đến lượt nó đâu."
Vương Yến đang nghe lén ở bên cạnh, nhíu mày, chuẩn bị mắng lại Giang Ái Linh hai câu, lại nghe Nhị Bảo nói.
"Chuyện này thì dễ dàng,"
Nhị Bảo nói,
"Cậu lớn của cháu là một người quân nhân, đến lúc đó cháu sẽ nhờ cậu lớn viết một bức thư giới thiệu."
Giang Ái Linh tối sầm mặt, thấp giọng chửi rủa rồi trở về nhà, tâm trạng muốn trộm chút đồ cũng biến mất.
Vương Yến khịt mũi nhìn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền