Chương 912: Thăm Nhị Bảo 1
Thời gian tới tháng 10. Cuối cùng Thẩm Y Y và Lý Thâm cũng dành ra thời gian, định đi thăm thằng hai đã hơn nửa năm chưa gặp.
Trong khi đó, sau khi Nhị Bảo biết cha mẹ sẽ tới, liên tục mấy ngày huấn luyện xong liền về ký túc xá sắp xếp đồ đạc, quét dọn vệ sinh.
Người ở viện gia thuộc đều cảm thấy kỳ quái. Hàng xóm của cậu chạy tới hỏi thăm.
“Tiểu Khải à, chỗ cậu cũng không bẩn mấy? Sao đột nhiên muốn quét dọn vệ sinh? Có phải là đối tượng sắp tới rồi không?”
“Không phải ạ.” Nhị Bảo đang chuyển bàn, cậu cao, tay dài chân dài, lưu loát khiêng bàn lên để sang một bên, cầm chổi lông gà, đồng thời quay đầu cười vui vẻ. “Là cha mẹ của cháu sẽ tới!”
Hàng xóm này là mẹ của liên trưởng Trâu ở liên kế bên bọn họ, nhân vật vai vế mẹ, vẫn bị gương mặt tươi cười của Nhị Bảo làm cho bừng tỉnh, lộ ra nụ cười mẹ hiền.
Đứa nhỏ này thật đẹp trai!
Mẹ Trâu là một nhan khống ẩn hình, lập tức nảy sinh vài phần yêu mến với Nhị Bảo, phụ giúp sắp xếp đồ, lau bàn, nói chuyện với cậu. “Cha mẹ cậu sắp tới rồi à? Không phải! Cha mẹ cậu tới cậu quét dọn làm gì? Đợi cha mẹ cậu tới quét dọn giúp cậu là được rồi, mỗi ngày cậu huấn luyện bận như thế mệt như thế, chắc chắn cha mẹ cậu sẽ hiểu cho cậu!”
“Không không không, dì Trâu dì không hiểu cha mẹ cháu.” Nhị Bảo quét bụi ở trong góc lại, sau đó lại bắt đầu quét sàn nhà. “Nếu cha cháu thấy chỗ cháu bẩn như vậy, ông ấy chẳng những sẽ không dọn dẹp giúp cháu, lần sau sẽ không tới nữa!”
“Ài, đám đàn ông đều như vậy, không thích làm việc nhà, lão Trâu nhà dì là thiểu số.” Mẹ Trâu dương dương đắc ý, ở thời đại coi trọng nam chủ ngoại nữ chủ nội, chồng của bà ấy là người đàn ông thiểu số sẽ giúp vợ làm việc nhà, bà ấy có thể không đắc ý sao?
“Nhưng không phải mẹ cháu cũng tới sao?”
“Mẹ cháu thì càng không cần trông mong, bình thường bà ấy thích sạch sẽ, lặn lội đường xa tới thăm cháu, sao cháu có thể để bà ấy dọn dẹp giúp cháu?” Nhị Bảo xua tay, khoa trương nói. “Hơn nữa, cháu dám để mẹ cháu dọn dẹp giúp cháu, cha cháu có thể đánh cháu thành đầu heo!”
Mẹ Trâu. ???
Bà ấy không nghĩ theo phương diện Nhị Bảo thương mẹ cậu, dù sao thì loại ví dụ này vẫn hiếm thấy trong cuộc sống.
Lời của Nhị Bảo, từ mấu chốt lọt vào tai của bà ấy chỉ có “mẹ cháu không cần trông mong”, còn có “cha cháu sẽ đánh cháu thành đầu heo”.
“Cha cháu bạo lực như vậy à?” Mẹ Trâu kinh khủng hỏi.
“Cha cháu là người bạo lực nhất cả thôn, không ai dám chọc cha cháu.” Nhị Bảo rất kiêu ngạo nói, trước đây cha cậu là ác bá trong thôn, có thể không bạo lực sao?
Mẹ Trâu. “...” Lúc này trong đầu bà ấy đã phác họa ra một hình tượng gia cảnh nghèo khó, cha tàn bạo hung ác, mẹ yếu đuối vô năng, bị cha mẹ ngược đãi mà lớn lên cho Nhị Bảo.
Ánh mắt bà ấy nhìn Nhị Bảo tràn ngập đồng tình, chẳng trách cậu làm việc lưu loát như thế, hóa ra là đã làm quen từ nhỏ rồi.
Khoảnh khắc này, tình thương của mẹ Trâu dành cho Nhị Bảo đạt tới đỉnh cấp, vốn dĩ chỉ là muốn tới nghe ngóng rồi quay về nấu cơm, bà ấy lại muốn ở lại giúp Nhị Bảo quét dọn nhà cửa, Nhị Bảo nói hết lời cũng không đi!
Ngày hôm sau, bà ấy lại truyền chuyện này cho hàng xóm của bà ấy, hàng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền