Chương 930: Ngoại truyện của Thẩm Nhất Lạc 2
Cứ như vậy, hai người đã dắt tay qua cấp hai, lại lên cấp ba.
Trước đó, cậu bé bắt đầu thử tới gần Thẩm Nhất Lạc, người rất thích nghệ thuật. Cậu tìm hiểu về vũ đạo và hội họa từ nhiều phương diện: chủ đề, trữ tình, quan niệm nghệ thuật, ngôn ngữ, động tác, kết cấu, song hành cả hai hướng. Sau đó, cậu bé bất ngờ phát hiện mình rất có tế bào nghệ thuật!
Có đôi khi, cậu có thể đưa ra đề nghị hữu dụng cho tác phẩm hội họa, vũ đạo của Thẩm Nhất Lạc. Khi có linh cảm, cậu bé còn có thể biên soạn ra một đoạn câu chuyện xưa hoặc là âm nhạc dựa trên tác phẩm vũ đạo của Thẩm Nhất Lạc, càng được nhiễm khí chất nghệ thuật dày hơn. Khi có phương hướng yêu thích, tiếng nói chung của hai người trở nên nhiều hơn, Tần Thiệu Hiên đắc ý, cảm thấy mình và Thẩm Nhất Lạc quả là một đôi trời sinh.
Và cậu bé cũng tìm được phương hướng quãng đời còn lại muốn cố gắng, đó là làm đạo diễn, quay phim điện ảnh, dùng ống kính dừng hình ảnh trong nghệ thuật!
Vào một ngày trong ngày nghỉ đông năm 1992, Tần Thiệu Hiên rất phiền muộn.
Lúc chưa đến ngày nghỉ, Thẩm Nhất Lạc thường xuyên đi ra ngoài diễn xuất coi như thôi đi, đằng này nghỉ đông rồi cũng không thấy người. Không phải đi nghỉ dưỡng với cha mẹ mấy ngày thì là đi ra ngoài chơi mấy ngày cùng với các anh của cô bé. Hiện tại sắp hết năm rồi, cô bé rõ ràng ở trong nhà nhưng lại không chịu ra chơi cùng cậu. Cậu bé gọi điện thoại đến nhà cô bé, mỗi lần hoặc là anh của cô bé bắt máy hoặc là bảo mẫu bắt máy... Sau đó đã không có sau đó rồi, không ai chuyển lời cho cô bé.
"Tương tư thành bệnh"
, Tần Thiệu Hiên đánh bi-a thua liền mấy lần cũng không nổi lên dục vọng tranh thắng thua, bực bội rời đi trong tiếng kêu la của đám bạn lêu lỏng, dự định đi trèo tường nhà họ Lý!
Hai năm trước, nhà họ Lý đã chuyển vào khu biệt thự. Tần Thiệu Hiên thường xuyên đưa Thẩm Nhất Lạc về nhà, bảo vệ khu vực nhà biết cậu bé, cậu bé đi đến trước biệt thự nhà họ Lý rất thuận lợi.
Trong bóng tối, cậu bé nhìn vào tòa biệt thự to lớn trước mặt, trong lòng âm thầm phàn nàn nhà họ Lý thật sự là quá vô nhân tính, mua biệt thự lớn như vậy làm gì, làm lỡ việc cậu bé trèo tường rồi.
Mặc dù tường vây cao, nhưng Tần Thiệu Hiên lớn lên ở quân khu, hiển nhiên có chút công phu, rất nhanh đã trèo lên. Vừa mới chuẩn bị nhảy xuống, chợt nghe có tiếng chó sủa, còn có người tới quan sát. Tần Thiệu Hiên căng thẳng, sốt ruột, cho là mình sắp bị phát hiện, ngừng thở, lại phát hiện bóng người đi xa. Cậu bé đắc ý, cảm thấy bản lĩnh của mình xem như không tệ. Về sau, cậu bé rất thuận lợi trèo tới phòng vũ đạo của Thẩm Nhất Lạc, đồng thời như ý nguyện gặp được cô bé.
"Thẩm Nhất Lạc!"
Tần Thiệu Hiên đè nén giọng nói, sốt ruột hô.“Tôi sắp rơi xuống rồi, mau tới đây kéo tôi xuống đi!
"
Thẩm Nhất Lạc đang ép chân, trong đầu đang suy nghĩ, chợt nghe giọng nói thì giật nảy mình, sau khi phản ứng kịp là ai thì nói.“Sao cậu lại tới đây?"
"Cậu đừng quan tâm tớ làm gì, cậu mau tới giúp tớ một tay, tớ không trèo vào được!"
Tần Thiệu Hiên vô cùng đáng thương nói.
Tiểu Bối đi tới.“Tại sao có cửa chính cậu không đi, nhất định phải leo cửa sổ?"
"Cậu nhỏ giọng một chút!" Tần Thiệu Hiên vội vàng ra hiệu cho cô bé,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền