Chương 97: Tối hôm qua thật sự là mệt muốn chết 2
Sau khi Lý Thâm kêu Đại Bảo và Nhị Bảo thức dậy, bọn chúng liền tự mình rời giường rửa mặt ăn điểm tâm, chờ sau khi Tiểu Bảo tỉnh lại giúp Tiểu Bảo mặc quần áo xong, dẫn nó rửa mặt ăn điểm tâm.
Mẹ còn chưa tỉnh!
Nhị Bảo cùng Tiểu Bảo có chút nhớ mẹ, Tiểu Bảo ghé vào khe cửa mà nhìn, Nhị Bảo thì cầm ghế bò lên trên cửa sổ nhìn.
Không có nhìn thấy, bị anh cả chúng nó một mặt nghiêm túc ngăn cản,
"Cha nói, mẹ rất mệt mỏi, bảo chúng ta đừng làm phiền mẹ nghỉ ngơi, Tiểu Bảo, em không được nằm rạp trên mặt đất, bẩn! Nhị Bảo, em mau xuống đi, rất nguy hiểm!"
Nhị Bảo thở dài như ông cụ non,
"Anh cả, chúng ta làm gì đây?"
Đại Bảo lấy ra tập tranh,
"Chúng ta xem cái này!"
Nhị Bảo Tiểu Bảo sáng mắt lên, thế là ba người tự dời cái ghế đẩu, tụ tập cùng một chỗ, đọc tập tranh.
Thời gian trôi qua từng chút từng chút.
Thẩm Y Y mê man tỉnh lại, sờ bên cạnh một cái, phát giác bên cạnh đã không có ai.
Cô ngáp một cái, trong lúc vô tình nhìn thấy ánh nắng bắn vào xuyên qua cửa sổ, bên ngoài còn truyền đến tiếng nói chuyện mơ hồ, cô giật mình một cái.
Mấy giờ rồi?
Cùng lúc ấy, cửa bị người gõ,
"Nhà thằng hai!"
"Là bà nội!"
Nhị Bảo nói, chạy tới mở cửa cho mẹ Lý, "Bà nội!"
Mẹ Lý thấy Nhị Bảo, cười tủm tỉm sờ đầu của nó, tiến đến nhìn thấy Đại Bảo cùng Tiểu Bảo, hỏi:
"Đang làm gì thế?"
"Xem tranh ạ!"
Đại Bảo trả lời, đưa tập tranh trên tay cho mẹ Lý xem, vẻ mặt đầy kiêu ngạo,
"Là mẹ mua cho chúng cháu đó ạ!"
Mẹ Lý nhận lấy xem qua, nghĩ thầm vợ thằng hai thật sự dám dùng tiền, ý cười nơi đáy mắt càng đậm, trả lại tập tranh cho bọn họ, dò hỏi:
"Mẹ các cháu đâu?"
"Mẹ còn chưa tỉnh!"
Tiểu Bảo ủy khuất chẹp miệng, hai người anh trai của nó mặc dù không biết chữ cũng đọc hiểu nội dung, mà nó thì chỉ nhìn hình ảnh.
Nhìn thấy đẹp mắt, nó "Oa" thán phục một tiếng, còn muốn nhìn nữa thì hai anh trai đã lật qua một trang khác.
Nó lại hỏi hai anh trai đó là cái gì, hai anh trai ban đầu còn trả lời nó nhưng bị hỏi nhiều cũng phiền, dứt khoát nhét cho nó một cuốn tập tranh để cho nó nhìn.
Tuyệt đối không giống mẹ, mẹ sẽ rất kiên nhẫn dạy nó.
Nó nhớ mẹ...
Mẹ Lý nghe vậy sững sờ, bà chưa từng tới bên này khi trời vừa sáng lần nào nên cũng không biết chế độ làm việc và nghỉ ngơi của Thẩm Y Y.
Lúc này đã là giữa trưa, còn chưa thức dậy sao?
Đại Bảo nhìn thấy bao đồ lớn trong tay mẹ Lý, hỏi:
"Nội, nội tìm mẹ con sao?"
Mẹ Lý thả đồ vật trong tay ra,
"Đúng là có chút việc..."
"Cha nói mẹ đêm qua rất mệt mỏi, bảo chúng cháu không được làm phiền mẹ."
Nhị Bảo thuận miệng nói,
"Nội, bằng không chút nữa nội tới nhé?"
Mẹ Lý sững sờ, liền nghe thấy cửa phòng trước mặt mở ra, ngẩng đầu nhìn qua.
Thẩm Y Y nhìn thấy mẹ Lý, cũng sửng sốt một chút, theo bản năng kéo áo khoác trên người một cái.
Bên trong cô còn mặc bộ áo ngủ tơ lụa kia, biết bên ngoài có người, cô liền tìm một chiếc áo khoác của Lý Thâm trùm lên.
Mẹ Lý thấy vậy, còn có cái gì không hiểu, mặt mo đỏ ửng, ho một tiếng.
Thẩm Y Y cười ngượng ngùng:
"Mẹ, sao mẹ tới đây vậy?"
Mẹ Lý ước lượng bông trên tay, nói, "Mấy ngày trước nghe nói con tìm người muốn đổi bông mà không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền