Chương 52
Dù sao Trần Quý Tài cũng là bố ruột của mình, bây giờ ông rơi xuống tình trạng này, Trần Thiên Hoằng cảm thấy hơi khó chịu. Hắn ngồi bên cạnh Trần Quý Tài rồi nắm tay ông:
"Bố đừng xúc động quá. Bố phải nghỉ ngơi thật tốt mới có thể hồi phục sớm được."
Hai tay ông run lẩy bẩy, ông rơi nước mắt nhìn Trần Thiên Hoằng, trong miệng kêu a a ô ô, không ai biết ông đang nói cái gì. Mặc dù hắn không nghe ra cái gì nhưng hắn dám khẳng định Trần Quý Tài đang mắng mình.
Nhưng Trần Niên Niên có thể đoán được đại khái, vừa nhìn liền biết ông đang hối hận đây mà. Trần Quý Tài nhìn thấy khẩu hình miệng của cô thì lập tức kích động, ông hét lên giống như muốn ăn thịt người, nhưng nước dãi chảy khắp sàn nhà, thật sự không có chút uy hiếp nào. Lúc ông không đột quỵ, cô còn không sợ ông ta, huống chi bây giờ ông ta đang nửa chết nửa sống, hét ầm lên thì có tác dụng gì.
Nếu biết có ngày hôm nay, tại sao lúc trước lại làm vậy?
Trần Thiên Hoằng nhìn Trần Niên Niên rồi lại nhìn Trần Quý Tài, hắn thấy tâm trạng của Trần Quý Tài thực sự không ổn thì nói:
"Được rồi, em về trước đi, anh ở lại đây một lát."
"Anh, em nghĩ bố của chúng ta vẫn không thích em đâu, em về trước tránh ở đây làm phiền bố."
"Trần Thiên Lộc, vì em mà bố thành ra như này. Em phải chăm sóc bố thật tốt vào. Nếu bố xảy ra chuyện gì, em sẽ trở thành người phạm tội lớn đấy."
Tức giận đến mức đột quỵ, cố ý hay vô ý khác gì nhau? Nghe Hứa Mỹ Lệ nói đây không phải là lần đầu tiên Trần Thiên Lộc làm như vậy, nói không bằng súc sinh cũng không oan mà.
Kể từ khi Trần Quý Tài xảy ra chuyện, Trần Thiên Lộc không ra khỏi nhà lần nào cả. Hắn không thể chịu đựng được những lời chỉ trích của người khác và sợ sự khinh thường của những người đó. Ánh mắt của những người này giống như lưỡi dao sắc bén lướt qua mặt hắn làm cả người hắn thấy khó chịu.
Mấy ngày nay Trần Thiên Lộc sống trong tình trạng đầu óc mơ mơ màng màng, hắn nghĩ lại những việc mình đã làm trong khoảng thời gian này, hắn cũng cảm thấy mình thật sự không ra gì. Sao hắn lại nói những lời bất hiếu như vậy với Trần Quý Tài được chứ?
Đừng nhìn bây giờ bố hắn bị đột quỵ, tính khí của ông vẫn nóng nảy như vậy, mỗi lần Trần Thiên Lộc mang đồ ăn cho ông ăn, ông đều hất bát cơm xuống đất rồi nói rất nhiều thứ.
"Nếu con của ông cũng giống như mày thì ông đánh chết nó rồi. Một người bất hiếu với bố ruột của mình chẳng khác nào súc sinh cả."
"Đáng đời!"
Tất cả mọi người thi nhau nói, họ đều cho rằng Trần Thiên Lộc là đứa con bất hiếu. Dù ở thời nào thì người bất hiếu với bố mẹ đều bị mọi người phỉ nhổ. Nhiều người có con trai đều âm thầm cảm thấy may mắn vì con của họ vô dụng đến đâu cũng không làm chuyện mất dạy như Trần Thiên Lộc. Những người này không chỉ coi thường Trần Thiên Lộc mà còn xa lánh hắn, bắt nạt hắn. Cuộc sống sau này của Trần Thiên Lộc sẽ rất khó chịu đây.
Trần Thiên Lộc bị họ nói cực kỳ tủi thân:
"Tôi không cố ý. Dựa vào đâu mà các người nói tôi như vậy?"
"Loại người như mày còn cần Niên Niên nói xấu à? Bố ruột bị mày chọc giận đến mức đột quỵ, tao thấy mày nên đi nhảy sông đi."
Lúc Trần Niên Niên rời đi, Trần Thiên Lộc đang ngồi xổm ở cửa, dáng vẻ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền