ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập niên 70 thịnh vượng

Chương 55. Chương 56

Chương 55

Năm nay đội sản xuất thôn Trần Gia Loan được công xã khen ngợi làm đội trưởng Trần Phú Quốc cực kỳ sung sướng. Thấy Trần Niên Niên đến chúc Tết, trong lòng ông rất vui, cô bé này càng ngày càng lợi hại nhưng vẫn không quên người đội trưởng này, chỉ cần nhìn điểm ấy cũng mạnh hơn người khác nhiều.

"Niên Niên, cháu tới đúng lúc lắm, bác cũng đang có việc muốn tìm cháu."

Trần Phú Quốc nói.

"Đội trưởng, có chuyện vui gì sao?"

Thấy vẻ mặt tràn đầy vui mừng của ông, Trần Niên Niên hỏi.

Trần Phú Quốc nhấp một ngụm trà rồi nói:

"Cũng không tính là chuyện vui. Chân của anh trai cháu luôn là tâm bệnh của bác. Thiên Hồng là một đứa bé tốt, nhìn thấy thằng bé trở thành dạng này, trong lòng bác rất khó chịu. Bác luôn suy nghĩ muốn tìm một công việc cho thằng bé."

Nghe đến đây, Trần Niên Niên cũng hiểu ý của ông rồi.

"Trẻ con trong đội sản xuát của chúng ta càng ngày càng nhiều, nhưng lúc đi học lại phải sang trường bên cạnh của đội sản xuất khác, đường vừa xa vừa không thuận tiện. Vấn đề này sớm muộn gì cũng phải giải quyết. Lần trước bác đi giao lương thực cho công xã, bác đã đề xuất với lãnh đạo chuyện xây một trường tiểu học trong đội sản xuất của chúng ta. Không lâu sau công xã đã đồng ý đề xuất của bác. Từ nay trở đi, trẻ con ở thôn Trần Gia Loan chúng ta có thể đi học ngay gần nhà rồi."

Sau khi kỳ thi tuyển sinh đại học bị hủy bỏ, người lớn cũng không chú ý nhiều đến việc đi học, họ cảm thấy chỉ cần con họ biết đọc số, viết tên của mình là được rồi.

Trần Phú Quốc cũng không phải đưa ra quyết định nhất thời. Thật sự là trong thôn của họ không có ai thích hợp hơn Trần Thiên Hoằng cả.

"Ý của công xã là để bác chọn một người trong nhóm thanh niên trí thức làm giáo viên, nhưng khi nghĩ đến điều này, bác phải xem xét người trong thôn chúng ta trước đã. Thiên Hoằng học hết cấp 3 ở trường huyện, bác cảm thấy Thiên Hoằng làm giáo viên là hợp lý rồi."

Trần Phú Quốc nói rõ chuyện này.

Trần Niên Niên không ngờ còn có chuyện tốt như vậy, cô luôn nghĩ cách tìm việc làm cho Trần Thiên Hoằng, không ngờ Trần Phú Quốc lại giải quyết một vấn đề khó khăn cho cô.

Đội trưởng Trần Phú Quốc thật sự coi trọng đội sản xuất của họ, một người không có sức lao động như Trần Thiên Hoằng phải tìm cách sắp xếp công việc cẩn thận. Trong một nhóm nông dân thô tục, có rất ít người biết chữ, cũng có rất ít người đã tốt nghiệp cấp ba. Ông càng nghĩ càng thấy vị trí giáo viên này để cho Trần Thiên Hoằng là thích hợp nhất.

"Đội trưởng, có phải bác đã tìm được công việc thích hợp cho anh trai cháu không ạ?"

Trần Niên Niên hỏi.

Trần Phú Quốc nở nụ cười:

"Cũng không tính là công việc gì, nhất định không thể so với công việc trong xưởng của cháu."

Trần Niên Niên nói:

"Anh trai cháu không đòi hỏi cao, đội trưởng đừng thừa nước đục thả câu nữa."

"Vậy cháu về nhà nói chuyện với anh cháu đi, nếu anh cháu đồng ý thì việc này cứ giải quyết như thế."

"Vậy cháu về nói chuyện này cho anh trai luôn đây ạ, anh ấy biết chắc chắn sẽ rất vui."

Trần Niên Niên nói.

Ngày hôm sau, Trần Niên Niên dùng giấy da trâu bọc mứt hồng lại rồi đến nhà Trần Phú Quốc chúc Tết.

"Ôi, Niên Niên tới à, mau vào đi. Ăn cơm chưa? Chưa ăn thì để thím hâm nóng đồ ăn cho cháu."

Lã Liên Hồng nhiệt tình dẫn cô vào cửa.

Đối với thái độ khác

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip