ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập niên 70 thịnh vượng

Chương 61. Chương 62

Chương 61

Vì cả nhà sẽ sớm đoàn tụ nên Trần Niên Niên không lo mấy. Cô cầm giấy giới thiệu và hành lý lên xe Trần Phú Quốc, ông sẽ chở cô đến nhà ga của huyện.

Trần Niên Niên vẫn hơi tiếc khi bán cái xe đã gắn bó với mình bao lâu nay, nhưng thành phố An Dương quá xa, xe đạp không mang theo được nên cô đành bán cho người khác để giảm bớt tổn thất.

Cô đi cái xe đạp này hai năm rồi, sơn bong tróc dần nhưng nhìn bên ngoài vẫn mới 60%. Vật liệu ngày càng khan hiếm, loại đồ vật lớn này không dễ mua, dù là đồ cũ cũng có người tranh giành.

Cuối cùng cô đã bán nó cho một gia đình giàu có ở trong đội sản xuất với giá 80 đồng.

Trần Niên Niên mỉm cười:

"Đội trưởng, bác yên tâm đi, chờ cháu đến An Dương, cháu sẽ viết thư thường xuyên cho bác. Cháu cũng quay lại đây thăm bác nếu được nghỉ."

Trần Niên Niên vui vẻ nhìn cô, ai mà ngờ cô bé bị Trần Quý Tài ghét bỏ hai năm trước đã trở thành thủ khoa của tỉnh như bây giờ. Chắc chắn về sau cô sẽ còn phát triển đên mức những người dân quê như họ không thể tưởng tượng được.

Trần Niên Niên không nói chuyện cả nhà cô sẽ chuyển đến thành phố An Dương nhưng Trần Phú Quốc cũng không phải là đồ ngốc. Ba người Trần Niên Niên đều đi học đại học, vì vậy họ chắc chắn sẽ không để Tôn Tuệ Phương ở đây một mình.

Trước khi lên tàu, cô đã dùng điện thoại cố định ở nhà ga để gọi cho Chu Tử Cừ, Chu Tử Cừ sẽ đến đón cô ở nhà ga thành phố An Dương.

Một năm qua cả hai chỉ liên lạc với nhau bằng cách viết thư. Trần Niên Niên rất nhớ hắn, vừa nghĩ đến việc họ sắp gặp lại nhau, trong lòng cô cực kỳ mong đợi.

Hôm Trần Niên Niên lên thành phố, Tôn Tuệ Phương chuẩn bị rất nhiều thứ cho vào ba lô của cô.

"Lần này đến An Dương, chắc chắn con phải đến thăm hỏi nhà của Chu Tử Cừ. Trong nhà chúng ta không có đồ tốt, chỉ có thể mang theo một ít trứng gà và rau khô làm quà quê thôi."

Ngoài những thứ Tôn Tuệ Phương đã đóng gói, Trần Niên Niên còn mua thêm trà của một người nông dân già trong đội sản xuất. Tuổi tác và phân phận của bố Chu Tử Cừ thường thích uống trà, dù sao cũng nên mang một ít đến.

Sau khi tiếng còi vang lên, đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh, nhìn những tòa nhà lướt qua bên ngoài cửa sổ, Trần Niên Niên thở một hơi.

Kiếp trước cô đi máy bay lên đại học, hai mắt nhắm lại ngủ một giấc, lúc mở mắt ra đã đến thành phố khác, đây là lần đầu tiên cô đi tàu lâu như vậy.

Sau bốn ngày đi tàu, cuối cùng Trần Niên Niên cũng đến An Dương.

Lúc cô đến An Dương đã là buổi chiều, không biết Chu Tử Cừ đến chưa.

Ở trong nhà ga người đến người đi, bên ngoài còn có rất nhiều người đang cầm những tấm biển ghi tên người. Trần Niên Niên nhìn thoáng qua, may quá, không có ai viết tên cô.

Sự khác biệt giữa các thành phố lớn và huyện nhỏ có từ xưa đến nay rồi, chỉ cần nhìn một cái nhà ga cũng thấy rõ sự khác biệt. Ví dụ như vấn đề vệ sinh hoặc an ninh, họ đều làm tốt hơn nhiều so với huyện nhỏ.

Khi xuống tàu, cả người cô đau nhức đến nỗi không thể duỗi thẳng chân. Tư thế này rất giống lần đầu tiên cô làm việc đồng áng. Trần Niên Niên đứng hoạt động gân cốt một chút rồi đi ra ngoài cửa ga.

Mặc dù nhiều người nhưng điều này cũng không ngăn cản cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip