Chương 64
Ba người Tôn Tuệ Phương đều rất hài lòng với ngôi nhà mà Trần Niên Niên chọn. Vừa vào nhà, họ liền bắt tay vào dọn dẹp không ngừng nghỉ. Đồ đạc bên trong vẫn chưa bổ sung thêm nên căn nhà tương đối đơn sơ, Trần Niên Niên đã dọn dẹp trước một lần nên Tôn Tuệ Phương cũng không bận rộn lắm. Đào Tiểu Điềm đi dạo trong nhà, cô càng nhìn càng thấy hài lòng. Lúc trước ở thành phố, gia đình cô ở nhà ngang, trong nhà chỉ có hai phòng, bình thường anh trai cô phải dựng một cái giường nhỏ ở phòng khác để ngủ. Bố mẹ cô đã phản ánh với xưởng nhiều lần, cuối cùng gia đình họ được chuyển sang một căn nhà có ba phòng. Nhưng căn nhà đó rất nhỏ, một gia đình bốn người sống cùng nhau rất chật chội.
Còn trong ngôi nhà này, phòng nào cũng rộng rãi, nó thoải mái hơn căn nhà nhỏ cô ở lúc trước nhiều. Thật tuyệt, từ nay về sau đây chính là ngôi nhà của họ. Sau khi dọn nhà xong, Chu Tử Cừ nói:
"Dì à, ba mẹ cháu nói hôm nay mọi người đều mệt nên ở nhà nghỉ ngơi một ngày. Ngày mai nhà cháu làm tiệc mời mọi người đến nhà ạ."
Tôn Tuệ Phương xoa eo nói:
"Được, gặp bố mẹ cháu lúc nào cũng được."
Tôn Tuệ Phương cũng cảm thấy nên gặp bố mẹ của Chu Tử Cừ, hai đứa nhỏ đều đã đến tuổi lập gia đình, bà phải xem bố mẹ Chu Tử Cừ nghĩ gì về chuyện này.
Tuy nhiên, nói là hôm sau hai nhà ăn cơm với nhau nhưng bữa cơm này phải đợi thêm mấy ngày nữa. Chuyển đến nhà mới có rất nhiều việc phải làm, ngoại trừ việc đưa Tôn Tuệ Phương đến sở địa chính, họ còn phải mua thêm các vật dụng cần thiết hàng ngày. Cả nhà bận rộn mấy ngày mới hoàn thành xong những việc này. Trong nhà có thêm rất nhiều thứ, bây giờ nó đã trở nên ấm áp hơn nhiều so với khi mới đến. Vừa dọn dẹp nhà mới vừa chăm sóc Đào Tiểu Điềm, nỗi nhớ của Tôn Tuệ Phương đối với thôn Trần Gia Loan ngày càng mờ nhạt. Lúc đầu Tôn Tuệ Phương còn nghĩ các con đều đi học, bà ở một nơi không quen thuộc sẽ rất cô đơn. Nhưng sau khi Đào Tiểu Điềm mang thai, bà không còn lo lắng như vậy nữa. Có một đứa bé làm bạn, ngôi nhà này sẽ náo nhiệt hơn nhiều, lúc đó bà chắc chắn sẽ không còn cảm thấy cô đơn nữa.
Bây giờ cô thực sự biết "Tái ông mất ngựa" nghĩa là gì rồi. Lúc trước Đào Tiểu Điềm thay anh trai về thôn tham gia sản xuất, cô đã cảm thấy tuyệt vọng với cuộc sống này, cô nghĩ cả đời mình sẽ cắm rễ ở vùng quê đó. Nhưng bây giờ cô đã quay lại thành phố, hơn nữa cô còn chuyển đến thành phố lớn, đây là điều mà người khác hâm mộ cũng không làm gì được. Chờ ngày nào đó cô phải viết thư về để "cảm ơn" bố mẹ mới được.
Sau khi kiểm tra xong, Trần Niên Niên đưa họ đến ngôi nhà mới mua. Trong khi Đào Tiểu Điềm kiểm tra, Trần Niên Niên cũng thi theo cô vào trong phòng khám. Trần Thiên Hoằng rất lo lắng cho Đào Tiểu Điềm, hắn khẩn trương đi đi lại lại ở bên ngoài. Chu Tử Cừ thấy hắn đi đi lại lại thì choáng váng đầu, nhưng nếu như người bên trong là Trần Niên Niên thì hắn còn lo lắng hơn Trần Thiên Hoằng nhiều. Chu Tử Cừ an ủi:
"Anh đừng vội, họ sắp kiểm tra xong rồi."
Tôn Tuệ Phương cũng nhẹ nhàng nói:
"Không phải chuyện xấu, vội vàng làm cái gì chứ."
"Tiểu Điềm nôn đến mức như vậy, sao có thể không vội được, nếu thân thể em ấy vấn đề gì thì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền