Còn rất nhiều táo gai được hái ở nhà, về mặt ăn uống, Phó Thập Đông đặc biệt tiết kiệm tiền, anh đã mua rất nhiều đường trắng từ hợp tác xã cung ứng và tiếp thị về đun thành nước đường để làm kẹo hồ lô ngào đường.
Diệp Ngưng Dao chưa bao giờ ăn kẹo hồ lô ngào đường, nhưng trong trí nhớ của nguyên thân thì đã từng ăn rồi, vào mùa đông ở Bắc Kinh, sẽ có tiếng rao bán của kẹo hồ lô ngào đường trên đường phố và các ngõ hẻm.
Hai đứa nhỏ cũng chưa ăn, hiện tại cả hai đứa đều đang nghỉ đông, đứa lớn đứa nhỏ vây quanh người đàn ông, muốn xem thứ này làm như thế nào.
Ở nhà không có que tre nên Phó Thập Đông phải dùng đũa thay thế, một chiếc đũa là ba viên, khi nào làm xong thì mỗi đứa được chia cho một xiên.
Diệp Ngưng Dao thử cắn một miếng, chua chua ngọt ngọt, rất ngon miệng.
Ăn xong, cô không kiềm chế được, liên tục ăn thêm bảy tám miếng nữa, nếu Phó Thập Đông không kêu dừng lại, cô có thể tiếp tục ăn thêm nữa.
Hai đứa bé cũng bị sức ăn của cô làm cho choáng váng ngây người, Viên Viên nghiêng đầu nhìn cô, không khỏi hỏi: “Thím, có em trai trong bụng thím sao?”
Cô bé nghe người trong thôn nói ăn chua sinh con trai ăn cay sinh con gái, người ăn chua được như cô thì chắc sẽ sinh em trai.
“Không phải, là em gái.” Phó Thập Đông nhẹ giọng xoa xoa tóc của cô bé: “Thích không?”
“Em gái sao? Cháu thích! Sau này cháu sẽ tết tóc cho em ấy!”
“Được chứ.”
Diệp Ngưng Dao nhìn bọn họ, cô càng chắc chắn sau này Phó Thập Đông nhất định sẽ là một người cha tốt.
Đứa bé trong bụng phải đến mùa hè mới được ra ngoài. Nằm trong nhà ba tháng, bây giờ cô thấy cái lạnh buốt bên ngoài thật đáng yêu.
Sau khi ăn kẹo hồ lô ngào đường, khuôn mặt nhỏ của cô nằm bên cửa sổ, đôi mắt tràn đầy khao khát thế giới bên ngoài.
“Muốn ra ngoài không?” Phó Thập Đông đi tới bên cạnh giúp cô cài cúc áo bị lỏng trên cổ áo.
“Có được không?” Cô có phần rụt rè sợ hãi.
Cuối cùng mới vất vả giữ được con, lỡ ra ngoài có chuyện gì thì phải làm thế nào?
“Ngày mai anh với em ra ngoài đi dạo một vòng.” Phó Thập Đông biết cô rất sợ, ở trong nhà ngột ngạt, ở nhà suốt ngày cũng không phải là biện pháp hay.
Ngày hôm sau, thời tiết tốt, chắc là ông trời biết bọn họ sẽ ra ngoài, thậm chí bầu trời cũng rất đẹp.
Không thể đi xa nên Phó Thập Đông chỉ dẫn cô đi dạo trong làng.
Sợ lạnh người, quần áo mặc bên trong ba lớp, bên ngoài ba lớp, nhìn từ xa giống như một con gấu nâu lớn.
Bởi vì thai nhi mới có ba tháng, mà Diệp Ngưng Dao lại mặc quần áo dày, đi trên đường cũng không nhìn ra là người có thai.
Người trong thôn nghe được vài lời đồn đại, nhìn thấy đôi vợ chồng trẻ này đều sẽ đến cười chào hỏi.
Mang thai là chuyện vui, thấy có người hỏi thăm, Diệp Ngưng Dao cũng gật đầu thừa nhận.
Các cô con gái lớn và con dâu trong làng nhìn thấy Phó Thập Đông đi bên cạnh cô, bọn họ đều ghen tị vì Diệp Ngưng Dao có ánh mắt tốt.
Khi đó, mọi người đều sợ hãi xuất thân và tính tình của Phó Thập Đông, không ai dám gả cho anh.
Bây giờ nhìn lại, bất kể anh có phải là kẻ vô tích sự hay không thì sự nhiệt tình chiều chuộng vợ của anh là sự thật.
Tạm biệt dân làng, hai người lại đi về phía cây cầu, bây giờ là tháng 1 năm 1976, dòng sông dưới cầu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền