Có câu, kỳ vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều, loại chênh lệch này khiến cho tất cả mọi người đều có chút không thể chấp nhận được.
Cảm nhận được ánh mắt kỳ quái của người khác, Giang Hoài cũng không muốn giải thích nhiều, trên đời này người duy nhất hắn cảm thấy có lỗi chính là nhà họ Diệp, người khác nghĩ thế nào đều nằm ngoài suy nghĩ của hắn.
Ở thôn Đại Oa, lúa mì chủ yếu được trồng vào mùa xuân.
Để kiếm thêm vài xu, đàn ông, phụ nữ và trẻ em trong làng đều sẽ vác cuốc ra đồng, miễn là bọn họ có khả năng làm việc thì đều được nhận công điểm tương đương với sức lực bỏ ra.
Diệp Ngưng Dao không có tham vọng lớn, cô không có cảm giác thèm ăn khi không ăn bánh bao. Những đồng tiền kiếm được từ công việc kế toán đã đủ để nuôi sống cái bụng của cô, cho nên cô không hề nghĩ đến việc kiếm thêm tiền nhờ việc này.
Từ khi tin đồn được làm sáng tỏ, dân làng đều nhìn cô với ánh mắt phức tạp, có thương cảm, có khinh bỉ, có hả hê…
Chỉ cần không cố ý ở trước mặt cô khiêu khích, Diệp Ngưng Dao chưa từng nghĩ đến việc chấp nhặt với những người phàm này.
Nhưng có đôi khi, nếu bản thân không gây rắc rối, sẽ luôn có người không biết tốt xấu cố tình chạy đến để chọc tức mình.
Vào ngày này, cô vừa rời khỏi văn phòng ủy ban thôn, đang định đến nhà kho để kiểm tra hàng hóa và sổ sách thì đột nhiên có một người phụ nữ giận dữ chạy về phía cô, không đợi cô thấy rõ là ai, người đó đã đổ xuống một trận mắng, “Diệp Ngưng Dao, cái đồ hồ ly tinh kia! Nếu cô không phát cho tôi một cái bao tay thì tôi không để yên cho cô đâu, cô xem tay tôi bị phồng rộp hết cả lên rồi đây này.”
Người phụ nữ giơ đôi tay của mình lên, cô ta có vóc dáng nhỏ con nhưng giọng nói thì lại tỉ lệ nghịch với vóc dáng của mình.
Cô nhớ người phụ nữ này tên là Triệu Tiểu Liên, một góa phụ trong làng.
Diệp Ngưng Dao khi không lại bị mắng là “hồ ly tinh” thì cau mày, rất không hài lòng với cái danh xưng này.
Lúc còn ở tiên giới cô vốn không có quan hệ tốt với những hồ ly ở Thanh Khâu, đương nhiên bây giờ bị một người phàm gọi như thế thì Diệp Ngưng Dao cảm thấy rất mất mặt!
Khoảng thời gian này mọi người đều đang làm việc đồng áng, xung quanh cũng không có bao nhiêu người, Diệp Ngưng Dao còn có việc phải làm, cũng lười ở chỗ này tranh luận cùng cô ta, vì vậy nghiêm mặt giải thích nói: “Trong làng đã có quy định, cô chỉ có thể nhận được một đôi găng tay mới sau ba năm, cô đã nhận được một đôi bao tay mới vào năm ngoái, cho nên năm nay không thể nhận được nữa.”
“Còn nữa, nếu cô dám gọi tôi bằng mấy biệt danh lung tung, cẩn thận tôi tát cô một cái.”
Khí chất bình tĩnh và mạnh mẽ của cô khiến trái tim Triệu Tiểu Liên đập “thình thịch” một chút, nhưng cô ta vẫn căng da đầu và tiếp tục tỏ ra kiêu ngạo, “Ai nói tôi nhận được bao tay vào năm ngoái hả? Tôi không có nhận được.”
Nói xong Triệu Tiểu Liên liền đưa tay xuống véo eo của mình, chuẩn bị xoay người khóc lóc ăn vạ.
“Trong thôn có hóa đơn ghi chép rõ ràng, không phải cứ chối là sẽ chứng minh mình không nhận được đâu.” Diệp Ngưng Dao luôn cảm thấy người phụ nữ này đang cố ý tìm lỗi rồi bắt bẻ cô.
Đáng tiếc lần này cô ta đụng nhầm người rồi, chỉ có mấy đôi bao tay màu trắng,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền