ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thập Niên 80 Bắt Đầu Từ Bày Sạp Bán Hàng

Chương 445. Vậy Học Đi

Chương 445: Vậy Học Đi

Hôm nay giáo sư của Phùng Dịch đã nói với bọn họ một vài chuyện. Bây giờ nhân tài về phương diện máy tính ở trong nước quá thiếu thốn, nếu Phùng Dịch đẩy nhanh tiến độ học tập lên thì có thể tốt nghiệp trước thời hạn sau đó ở lại trường, hoặc cũng có thể ra nước ngoài đào tạo thêm. Nói thế nào nhỉ, bây giờ kỹ thuật máy tính của các giáo sư trong trường cũng chỉ như thế, sợ rằng không bao lâu nữa sẽ bị Phùng Dịch và Thiệu Thành Đống vượt qua. Nếu như Phùng Dịch bằng lòng thì còn có thể ra ngoài du học.

Thời buổi này, du học đối với rất nhiều người mà nói là một chuyện vô cùng thần thánh. Có vài người dù bán nhà cửa đi cũng phải ra được nước ngoài du học. Mà người ở thời buổi này du học xong về nước cũng vô cùng đáng giá.

"Đúng rồi chị Lệ Vân, giáo sư nói em có thể học hết học phần của năm hai, năm ba và năm tư từ trước, sau đó ở lại trường, hoặc cũng có thể ra nước ngoài đào tạo thêm..."

Lúc về nhà, Phùng Dịch nói với Khương Lệ Vân chuyện này.

"Em muốn đi du học không?"

Khương Lệ Vân hỏi Phùng Dịch.

"Em không muốn."

Phùng Dịch không hề do dự:

"Có điều, em muốn học xong giáo trình của năm hai, năm ba với năm tư sớm một chút."

"Vậy học đi!"

Khương Lệ Vân bảo.

Phùng Dịch nở nụ cười.

Cũng đúng vào thời điểm này, trường học đưa ra thông báo, nói là những sinh viên có hoàn cảnh khó khăn có thể xin học bổng của tập đoàn Châu thị. Thật ra Phùng Dịch rất giàu có nên hiển nhiên sẽ không đi làm đơn xin rồi.

Khương Lệ Vân bảo:

"E rằng Châu thị này sắp chơi một trận lớn ở đại lục rồi đây."

"Chắc là thế."

Phùng Dịch đáp.

Trong khoảng thời gian tiếp theo đó, Khương Lệ Vân đọc báo cũng đọc được rất nhiều bản tin có liên quan đến việc Phổ Đông khai phá trên diện rộng. Việc làm ăn của lò gạch thuộc xã Hồng Tinh lại càng tốt hơn, sau khi mấy chuyến tàu của lò gạch vận chuyển gạch đến Thượng Hải đã nhanh chóng bị giành mau hết sạch. Điều này khiến cho một vài người ở xã Hồng Tinh tự mình mua tàu để chở gạch đến Thượng Hải, từ đó kiếm được tiền.

Toàn bộ những năm tám mươi ấy, thật ra kinh tế trong nước không được tốt cho lắm, một vài chính sách cũng lên xuống liên tục. Nhưng từ sau khi tiến vào thập niên chín mươi, sự phát triển kinh tế càng ngày càng tốt lên. Mà việc này cũng có thể nhìn ra được từ tiền lương của nhân công. Vào những năm tám mươi, tuy rằng cũng sẽ tăng tiền lương nhưng mọi người đều chỉ tăng rất ít, sau khi tiến vào những năm chín mươi, tiền lương mới càng tăng càng nhiều.

Khương Lệ Vân nhớ ở kiếp trước của cô, vào năm 1990. tiền lương một tháng của rất nhiều người trong thị trấn Cửu Khúc mới chỉ được một trăm đồng, nhưng đến năm 1999. tiền lương của một vài người đã đột phá một nghìn, tiền lương của đại đa số người cũng từ năm trăm đồng trở lên. Đợi vào thế kỷ 21 rồi, cô nghe nói tiền lương của người nào đó chỉ mới năm trăm đồng cũng sẽ cảm thấy cực kỳ thấp. Đó còn là một địa phương nhỏ như thị trấn Cửu Khúc, còn với thành phố lớn như Thượng Hải này lại càng khỏi cần phải nói.

Khương Lệ Vân để ý thấy trên gương mặt của người qua người lại đều tràn ngập hy vọng, bọn họ cũng rất sẵn lòng chi tiền, cho nên việc kinh doanh ở quán Hamburger Cheers cũng vô cùng tốt. Cũng chính vào thời điểm này, cô chú ý

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip