Chương 447: Dám Liều
Năm nay là năm 1991. Bây giờ ở trong nước vẫn chưa có chế độ bán trước nhà. Lúc này, nhà cửa đều được xây xong mới đem rao bán, điện nước cũng sẽ giúp lắp đặt sẵn, người nào cần chỗ ở gấp có thể trực tiếp vào ở luôn, còn nếu muốn trang trí vậy có thể trang trí một chút trên cơ sở ban đầu cũng được. Có điều, người ở thời đại này rất ít ai trang trí phức tạp, Khương Lệ Vân cũng không có dự định làm nhiều.
Căn nhà mà Khương Lệ Vân mua đã được xây xong, điện nước bên trong nhà đều đã được hoàn thành, còn quét sơn tường trắng. Sàn của căn hộ đều đã được lát gạch tráng men sẵn! Đây là loại nhà chỉ cần mua thêm ít đồ gia dụng là có thể trực tiếp vào ở luôn. Khương Lệ Vân không kén chọn chỗ ở, cô lập tức quyết định phải đi mua thêm ít đồ gia dụng về sau đó chuyển nhà.
Hai căn hộ cộng lại tổng giá trị là hai mươi vạn nhưng Khương Lệ Vân chỉ trả khoản đầu tiên. Nếu như vậy, sau này mỗi tháng cô đều phải trả ngân hàng khoảng một nghìn đồng. Đối với người bình thường mà nói thì đây là một con số lớn, nhưng đối với Khương Lệ Vân lại không tính là gì cả. Thậm chí cô còn muốn mua thêm hai căn nữa... Có điều, vẫn phải chừa lại ít tiền trong tay... cuối cùng cô cũng không làm như vậy.
Kiếp trước, lúc cô còn ở huyện thành, chỗ đỗ xe ở một vài tiểu khu còn tăng đến mười mấy vạn, nhưng chỗ đỗ xe ở Thượng Hải hiện giờ chỉ mất có hai nghìn đồng một chỗ thôi. Không, thậm chí đó không phải là chỗ đỗ xe mà là nhà để xe! Chính là nhà để xe chỉ cần thu dọn một chút là người cũng có thể vào ở được ấy!
Mua thêm ít đồ gia dụng về là cô có thể trực tiếp vào ở. Cũng trong chính quá trình này, cô phát hiện ra có người đang theo dõi mình. Có lẽ không phải theo dõi mình mà là theo dõi Phùng Dịch. Trong ngày thường, cô cũng không hề có cảm giác này nhưng đợi đến cuối tuần, Phùng Dịch tới tìm cô là cô lại cảm giác được không đúng, hình như có người đang bám theo bọn họ.
Lá gan của Khương Lệ Vân không nhỏ, cả hai kiếp cô đều là người dám liều dám làm. Nhưng cô cũng vô cùng chú ý đến sự an nguy của bản thân. Kiếp trước, cũng chính vì cô nhất thời không chú nên mới bị Tạ Tổ Căn đâm thành bị liệt. Từ đó về sau, cho dù có việc hay không thì cô vẫn sẽ chú ý đến tình hình xung quanh, vô cùng coi trọng sự an toàn tính mạng của mình.
"Phùng Dịch, em có cảm giác được hình như có người đang bám theo chúng ta không?"
Khương Lệ Vân hỏi Phùng Dịch.
Phùng Dịch cũng đã cảm giác được rồi. Anh ở nhà họ Phùng vẫn luôn là một người tàng hình, chỉ cần hơi bất cẩn một chút cũng sẽ bị đánh, điều này khiến cô anh khá nhạy cảm về tình hình xung quanh. Trong khoảng thời gian này, anh cũng đã cảm giác được sau khi mình rời khỏi trường học, hình như có người đang bám theo mình. Mới đầu anh còn tưởng mình cảm giác nhầm nhưng bây giờ Khương Lệ Vân cũng đã nói như thế rồi...
"Chị Lệ Vân, hình như có người đang bám theo em."
Anh nói.
"Gần đây em có gặp phải tình huống đặc biệt nào không? Lẽ nào Thiệu Thành Đống ngày xưa kia muốn trả thù em?"
Khương Lệ Vân có hơi nghi ngờ. Người bám theo Phùng Dịch có khả năng rất lớn không có ý gì tốt. Ngày thường Phùng Dịch không phải đi học thì chính là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền