Chương 457: Ông Có Thể Đảm Bảo Sau Này Tôi Sẽ Không Gặp Nguy Hiểm Không
"Ông có thể đảm bảo sau này tôi sẽ không gặp nguy hiểm không?"
Phùng Dịch nhìn về phía Châu Trùng Thành.
Châu Trùng Thành đáp:
"Ông có thể đảm bảo."
Ông đã biết thân phận của Phùng Dịch rồi, tin rằng người nhà của ông tuyệt đối không dám ra tay với anh nữa.
"Vậy thì tốt... những chuyện mà ông muốn nói, tôi đều đã biết cả rồi, giờ tôi phải đi học đây."
Phùng Dịch nói. Hôm nay là thứ hai, anh có lớp.
Châu Trùng Thành nhất thời hoang mang, ông nói với Phùng Dịch nhiều như thế nhưng anh lại chỉ muốn đi học?
Nghĩ ngợi một lúc, Châu Trùng Thành lại nói:
"Cháu có muốn xin nghỉ không? Ông định về xã Lô Đồng thêm một chuyến, cháu có muốn đi cùng ông không?"
Phùng Dịch nghĩ ngợi một lúc rồi đáp: "Được." Từ nhỏ anh đã không được hưởng tình thân gì rồi, toàn bộ cảm xúc đều dồn hết lên người Khương Lệ Vân, cũng không nhớ mong gì người cha đã qua đời kia của mình. Nhưng bây giờ nghĩ lại... anh về quê thăm cũng là chuyện nên làm đi.
"Để ông đi thu xếp."
Châu Trùng Thành nói.
Phùng Dịch lại nhìn về phía Khương Lệ Vân:
"Chị Lệ Vân, chị có thời gian không?"
Anh hy vọng cô có thể đi cùng mình.
Khương Lệ Vân lại đáp:
"Chị không đi đâu, bên này còn cần chị trông chừng nữa."
Phùng Dịch cũng biết Khương Lệ Vân không thể đi được nên đành chấp nhận tình trạng này. Châu Trùng Thành liếc mắt nhìn Khương Lệ Vân. Cô gái này cũng coi như biết thức thời, ông cụ muốn bồi dưỡng tình cảm với Phùng Dịch một chút, chứ không muốn có thêm một người ngoài đi theo.
Châu Trùng Thành chở Phùng Dịch đến trường đại học H để xin nghỉ, sau đó lại chạy thẳng về xã Lô Đồng. Dọc theo đường đi, Châu Trùng Thành kể rất nhiều chuyện hồi còn nhỏ của Châu Thừa Chí, còn lấy một bức ảnh hồi Châu Thừa Chí còn bé ra và nói với Phùng Dịch:
"Cháu trông rất giống cha cháu."
Phùng Dịch nghiêm túc nhìn bức ảnh đó, ngược lại cũng có một chút cảm giác khác biệt. Đây là cha của anh... Nếu cha của anh vẫn chưa chết... Bỏ đi, nếu như cũng không có ý nghĩa gì cả. Phùng Dịch có thể nhìn ra được Châu Trùng Thành rất để ý đến cha mình. Anh và Châu Trùng Thành không có khả năng vô cùng thân thiết, nhưng nếu ông đã để ý đến cha của anh vậy anh cũng sẽ coi ông thành ông nội mà qua lại bình thường. Về phần vô cùng thân thiết... tình cảm giữa bọn họ vẫn chưa đến mức đó đâu.
"Phùng Dịch, sau khi cháu tốt nghiệp đến công ty của ông đi, ông sẽ dạy cháu cách quản lý công ty thế nào."
Châu Trùng Thành nói.
"Không được, tôi đang học chuyên ngành máy tính, sau này dự định sẽ làm công việc ở phương diện này."
Phùng Dịch đáp.
Châu Trùng Thành nghe được lời của anh mà lại cảm thấy anh quá mức ngây thơ. Anh tham gia làm công việc có liên quan đến máy vi tính có thể kiếm được mấy đồng tiền? Còn nếu vào công ty của ông, sau khi thực tập một thời gian sẽ tiếp nhận công ty của ông, như thế còn có thể lập tức trở thành phú hào! Có điều, ông cũng không vội nói chuyện này với anh.
Châu Trùng Thành lại nói:
"Lần này trở về, cháu thuận tiện đổi tên luôn đi, chứ cái tên Châu Dịch này lại đụng với [Châu Dịch], ông đặt một cái tên khác cho cháu..."
"Tôi không dự định đổi tên."
Phùng Dịch nói:
"Tôi cảm thấy cái tên hiện giờ rất tốt."
Người nhà họ Phùng đối xử với anh không tốt, anh cũng không muốn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền